Chương 169: Người thương đi xa
Bóng đêm phủ xuống, vòng ngoài yến tiệc còn chưa dứt thì vòng trong đã bắt đầu. Biện Đường dẫu có khí hậu ôn hòa nhưng vào tháng giêng vẫn khá lạnh, ban đêm gió thổi, khoác áo choàng vẫn bị hàn khí làm lạnh sống lưng. Vừa quá trưa thì trời đổ mưa rả rích mãi tận đêm mới dừng, cho nên không khí khi ban đêm càng thêm lạnh lẽo.
Trời lạnh nhưng chúng phu nhân vẫn tóc vấn cao, xiêm y lả lướt thản nhiên để hở gần nửa khuôn ngực trắng như tuyết, ánh mắt mị hoặc đưa tình. Thỉnh thoảng có phu nhân lớn gan, trên đường tiến lên mời rượu còn cố tình vén váy để lộ một phần bắp chân nhẵn mịn.
Lý Sách đã uống rất nhiều rượu, lim dim dựa vào lưng ghế êm ái. Cửa điện Nhu Phúc mở rộng, đại sảnh rực rỡ ánh đèn, nhạc sư ngồi giữa điện gảy đàn, tiếng nhạc du dương uyển chuyển theo gió đêm xoay chuyển khắp nội điện. Các vũ cơ uốn lượn eo thon, đôi chân thon dài không ngừng khiêu khích, mồ hôi rịn ra phủ lên làn da óng mịn như mật ong. Có vũ cơ dạn dĩ xoay một vòng lớn rồi thuận thế nằm vào lòng Lý Sách, đuôi mắt nhướng cao, đôi môi nũng nịu khẽ dẩu, cần cổ thon dài, xiêm y mỏng manh không che nổi hai bầu ngực tròn.
Vũ cơ nọ giơ cánh tay trắng nõn bưng chén rượu nho thơm nồng lên, nhẹ nghiêng chén khiến rượu đổ lên phần cổ duyên dáng, rồi tiếp tục chảy xuống giữa hai đồi tuyết trắng.
"Hoàng thượng, ngài say rồi sao?" Quả nhiên là mỹ nhân hiếm có, vũ cơ cọ cọ thân hình mềm mại không xương vào lòng Lý Sách, đôi môi son khẽ hé, nũng nịu thỏ thẻ, vừa nói vừa luồn tay vào trong vạt áo hắn, đi nửa đường thì dừng lại, khẽ nhướng đuôi mắt khiêu khích nhìn lên.
Vũ cơ này chính là phu nhân Tử Minh được sủng ái nhất cung Kim Ngô một năm nay. Lý Sách tính phong lưu, chưa bao giờ sủng ái người nào quá một tháng, nhưng vị phu nhân xuất thân từ một thế gia suy tàn này lại thịnh sủng không suy suốt cả năm, có thể thấy được người này có mị lực đặc biệt đến cỡ nào.
Lý Sách nhướng ánh mắt ngà ngà say nhìn xuống, hắn mặc cẩm bào màu tím quý giá, cổ áo viền lông chồn đen nhánh, vạt áo mở rộng để lộ một phần ngực, vô cùng tà mị.
Theo thói quen, nam nhân khẽ nheo mắt, mi tâm hơi chau lại, đáy mắt thoáng lay chuyển, dáng vẻ như một con hồ ly đang suy tư.
Chúng vũ cơ trẻ tuổi trên điện vẫn xoay tròn vũ điệu Đông Hồ, động tác phóng khoáng càn rỡ, y phục lụa mỏng trên người chỉ đủ che những chỗ kín, phần da thịt để hở rịn ướt mồ hôi.
"Hoàng thượng, ngài đã nửa tháng không đến điện Nhu Phúc, có phải chưa gì đã muốn quên nô gia rồi không?" Phu nhân Tử Minh nhẹ nhàng rướn người lên, sóng mắt long lanh nhìn Lý Sách, thần thái mê hoặc tựa yêu tinh.
Ánh mắt Lý Sách đã ngà ngà say nhưng giữa mi tâm vẫn rõ ràng hơi chau.
Móng tay sơn đỏ của nữ tử lướt qua phần bụng nam nhân, nhẹ nhàng xoa xoa mi tâm hắn, thỏ thẻ bên tai hắn, hơi thở thơm ngát hương lan, "Có ai đó làm hoàng thượng không vui sao?"
Lý Sách cong môi, nhẹ nở một nụ cười rồi đưa tay ôm vòng eo nhỏ nhắn, vuốt ve phần da thịt trắng mịn của phu nhân Tử Minh, cười nói: "Tiểu yêu tinh."
Bình luận