🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 167: Nam bắc ngược đầu

Tối hôm đó, mãi đến hừng đông Gia Cát Nguyệt mới mệt mỏi lên giường nằm, thần trí dần bay xa, mơ hồ thấy được những hình ảnh đã quên lãng từ lâu.

Trong tăm tối, hắn tựa như thấy được vô số quang ảnh lưu chuyển bên cạnh, nước lạnh thấu xương, toàn thân hắn cũng gần như bị đông cứng.

Một cánh tay trắng bệch bắt lấy tay hắn, liều mạng kéo hắn bơi về phía trước, máu tươi không ngừng trào ra, hòa tan trong làn nước giá băng.

Nguyệt Cửu đỏ bừng hốc mắt, vừa kéo hắn vừa liên tục rẽ nước. Ánh mặt trời xuyên qua tầng băng khiến làn nước sáng một cách mờ ảo, hắn mơ hồ nghe được bên trên truyền đến tiếng hô, rất lớn, rất vang vọng, xuyên qua nước truyền vào tai hắn, rõ ràng một cách dị thường: Vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!

Hắn biết, bọn chúng cho rằng hắn đã chết, đấy là tiếng tung hô của chiến sĩ Bắc Yến dành cho Yến Tuân.

Âm thanh tựa như thủy triều càng lúc càng lớn, trừ âm thanh kia, cái gì hắn cũng không nghe được. Hắn đã bại bởi tay người khác, từ nhỏ đến lớn, hắn chưa bao giờ thua thê thảm như vậy, bây giờ chỉ e cả hắn cũng phải bỏ mạng tại đây.

Âm thanh dần xa, thân thể hắn đã sớm mất sạch nhiệt độ, máu như đều đông cứng, tứ chi không còn chút khí lực.

Đột nhiên, một tiếng *binh* mạnh mẽ truyền đến trong tai. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy Nguyệt Cửu đang ra sức dùng đầu mình dộng vào mặt băng.

*Binh! Binh! Binh!*

Tiếng động như ngũ lôi giáng vào tim hắn, đầu của viên thị vệ bật máu, máu tươi liền nhanh chóng tan ra trong nước.

Sắc mặt Nguyệt Cửu trắng hơn cả tuyết, môi không còn chút màu sắc, tựa như quỷ vừa bò ra khỏi hầm mộ. Tay chân đã cứng ngắc nhưng hắn vẫn không ngừng khoa nước, bơi xuống rồi lại trồi lên, cứ như vậy hết lần này đến lần khác...

*Binh! Binh! Binh!*

Khoảnh khắc đó, đáy lòng hắn như bầu trời bị tầng mây đen che phủ xuất hiện một lỗ hổng để ánh nắng tươi đẹp rọi vào. Hắn chợt bừng tỉnh, đó là thuộc hạ của hắn, từ bốn tuổi đã vào nhà hắn, cho đến nay, bọn họ chết vì hắn đều là lẽ thường, hắn cũng chưa bao giờ cảm thấy có gì không đúng. Nhưng trong một khắc đó, hắn lại nhớ đến rất lâu trước đó, có một đứa bé gái từng nói với hắn, cô bé có khuôn mặt xinh xắn nhưng lại mang ánh mắt lạnh lùng, gằn từng chữ nói với hắn: "Không ai trời sinh đã là nô lệ."

Không ai trời sinh đã là nô lệ.

Sau một tiếng *binh* nữa, máu tươi đột nhiên túa ra nhiều hơn, bốn bề là nước nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được mùi máu nồng sực.

Thân thể bỗng nhiên tràn đầy khí lực, hắn bơi lên, đẩy Nguyệt Cửu đầu đầy máu sang một bên, tay nắm lấy chủy thủ của Sở Kiều, ra sức đục.

"Ta không thể chết!" Hắn thấp giọng tự nói với mình.

"Ta không thể chết, ta còn rất nhiều tâm nguyện còn chưa hoàn thành."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...