🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 166: Sớm sớm chiều chiều

Thời gian trôi qua lặng lẽ tựa như bị ai âm thầm trộm đi.

Lúc không có người, Sở Kiều thỉnh thoảng sẽ thất thần cả buổi, lẳng lặng nhìn mặt trời mọc lên ở hướng Đông rồi lặn về phía Tây, màn đêm buông xuống, năm mới đến rồi lại đi, thời gian như dòng nước lặng lẽ chảy qua kẽ tay, làm thế nào cũng không níu giữ được.

Mọi kích động ban đầu dần qua đi, cuộc sống lại bắt đầu trở về quỹ đạo cũ, trên bầu trời bao la, đàn chim sải cánh bay về phương Bắc. Nàng thầm nghĩ, bọn chúng có lẽ là đang bay về nhà.

Sở Kiều đã chuyển vào ở trong biệt viện của Gia Cát Nguyệt, cũng chẳng với nguyên cớ hay lý do gì, Gia Cát Nguyệt chỉ hỏi nàng có muốn cùng hắn đón năm mới không, nàng suy nghĩ một chút thì gật đầu đồng ý.

Lễ mừng năm mới của bọn họ thật sự rất đơn giản.

Không có ca múa cung đình xa hoa, không nhiều lời chúc tụng sáo rỗng, cũng không cẩm tú mỹ thực, nhưng lại mang cảm giác yên bình hiếm có, vô cùng an nhiên tự tại.

Mấy ngày qua Sở Kiều và Gia Cát Nguyệt đã đi rất nhiều nơi, len lỏi qua từng con hẻm vắng, băng qua ngôi miếu cổ xưa, ăn hàng ngoài đường, chen chúc tham dự hội miếu, cùng nhau ngắm pháo hoa giao thừa rất lâu...

Tiếng pháo trúc đì đùng kia vẫn giòn giã tựa như hai năm trước, nàng đứng giữa con đường đầy bóng người, sáng rực đèn hoa đăng.

Sở Kiều tận hưởng cảm giác vui vẻ đã lâu không xuất hiện. Trong ánh đèn rực rỡ, hắn đứng trước mặt nàng, giúp nàng che chắn khỏi bị chen lấn, thỉnh thoảng quay lại cau mày to giọng mắng nàng chớ ngây ngô nhìn xung quanh như trẻ con như vậy có được không.

Pháo hoa bay vụt lên trời cao rồi nổ tung thành muôn vàn đóa hoa ngũ sắc, dư quang hắt lên mặt Gia Cát Nguyệt, đẹp vô cùng.

Đúng vậy, thật sự rất đẹp.

Sở Kiều quả thật không biết dùng từ nào khác để hình dung cảnh tượng trước mắt. Nàng tựa như chỉ vừa mới bị gió nơi chiến trường cuốn vào một thế giới kỳ quái, nàng nhìn thấy pháo hoa rực rỡ, hồ nước ấm áp, người dân vui vầy, và một Gia Cát Nguyệt đã buông bỏ mọi phòng bị cùng gút mắc. Nam nhân từng trừng to mắt nhìn nàng, rút đao chĩa về phía nàng, thế rồi lại giang tay bảo vệ, vì nàng không màng sống chết, hắn bây giờ đang còn sống, đang đứng trước mặt nàng, chau mày khiển trách nàng. Sở Kiều đột nhiên cảm thấy, khoảng thời gian này tựa như vừa lấy cắp được từ trong tay ông trời, mỗi một giây đều vô cùng trân quý.

Bốn phía chìm trong hoa lửa muôn màu, nhưng ánh mắt của nàng chỉ có một bóng người.

Tựa như mạch nước tạo thành bởi khối băng ngầm dưới đáy biển sâu tan ra, bất chợt dâng trào khiến tứ chi nàng lạnh lẽo, đại não chết lặng.

Tựa như nhân sinh trở nên rực rỡ trước đường cùng, nàng đứng trước cổng hoàng tuyền, nhìn sang phía ngũ sắc phồn hoa ở bờ bên kia, thầm nghĩ, đó có lẽ chính là cuộc sống mới.

Cho dù nhìn thấy nhưng lại cảm thấy nó thật sự rất xa vời.

................................................................................................................................

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...