Chương 162: Còn sống thật tốt quá
Một đêm này Sở Kiều đã ngủ rất say, cả người như được ngâm trong nước ấm.
Trong lúc mơ màng, Sở Kiều như nhớ đến lúc còn ở chung ký túc xá sở tình báo với mấy người Tiểu Thi và Miêu Nhi. Sáng sớm có tuyết rơi nên nàng lười không muốn dậy. Tiểu Thi đưa bàn tay lạnh như băng vỗ vỗ lên mặt nàng ra hiệu đã đến lúc rời giường, nhưng nàng chỉ càu nhàu mấy tiếng rồi lại rúc vào trong chăn. Con nhóc Miêu Nhi xấu xa thấy vậy liền giật phăng chăn của nàng, sau đó đứng cạnh giường cười ha hả. Tiểu Hoàng thì đang ngồi trước bàn phấn, vừa trang điểm vừa bấm điện thoại gọi đồ ăn sáng.
Năm đó các nàng còn rất trẻ, ai cũng tươi tắn, tràn đầy sức sống như chú cá con vừa bơi ra đến biển lớn.
Ý thức dần quay lại, cảm nhận được trên mặt có khí lạnh, Sở Kiều chậm rãi mở mắt ra.
Nam nhân đang thong dong đứng trước mặt nàng, nhưng sắc mặt thì vô cùng khó coi, "Có biết đã là giờ nào rồi không?"
Trong một thoáng, Sở Kiều còn tưởng rằng mình hoa mắt, đầu óc vẫn còn lơ mơ chưa tỉnh ngủ nên mở to hai mắt nhìn hắn trân trân, đầu mày khẽ nhíu.
Dáng vẻ nghiêm túc kia của nàng khiến Gia Cát Nguyệt nuốt xuống mấy lời định nói. Hắn vừa xoay người định rời đi thì cảm giác vạt áo bị kéo căng, cúi đầu nhìn thì thấy một bàn tay nhỏ bé nắm chặt góc áo mình, dùng sức đến mức các đốt ngón tay đều trắng bệch.
Dần dần nhớ lại chuyện đêm qua, mặt Sở Kiều đột nhiên đỏ rực, nàng buông vạt áo hắn ra, ngồi bật dậy nhìn ra ngoài, nhất thời ngẩn ngơ, kinh ngạc hỏi: "Sao trời bên ngoài lại tối như vậy?"
Gia Cát Nguyệt phẫn nộ liếc nàng một cái rồi xoay người đi đến bên bàn thắp nến lên.
Còn dám hỏi hắn?
Tối hôm qua sau khi hai người chia tay, Gia Cát Nguyệt đã trở về chỗ của mình. Bởi vì lần này là âm thầm đến đây nên hắn không đến quan dịch mà chọn ngụ tại một trạch viện tư nhân. Hắn thức cả đêm không ngủ, chỉ một lòng chờ đến sáng ngày hôm sau, song đợi cả buổi mà chẳng thấy ai tìm đến cửa. Hắn ôm một bụng bực bội tự nhủ, không thèm đi tìm đấy, để xem ai đó có tới tìm mình trước hay không. Nhưng mãi đến khi mặt trời đã khuất núi mà trước cửa vẫn vắng tanh, hắn rốt cuộc không nhịn được, bỏ mặc tùy tùng một mình chạy đến đẩy cửa nhà nàng. Vừa vào phòng liền nhìn thấy nàng đang ôm gối say sưa trong mộng đẹp, còn hắn thì trằn trọc cả đêm, hỏi sao không muốn nổi điên?
Sở Kiều sao biết được tâm tư của ai đó, nàng dụi dụi mắt ngồi dậy, vuốt vuốt tóc rối trên trán, thần thái có hơi lúng túng, máy móc buột miệng hỏi: "Tới chi vậy?" Vừa dứt lời, trong phòng liền trở nên im ắng lạ thường.
Sở Kiều tự biết lỡ miệng, cúi đầu không lên tiếng.
Cả hai dường như chẳng ai biết nên đối mặt ra sao với không khí ngượng ngập hiện tại, cũng không biết nên nói gì mới phải.
Trăng ngoài cửa sổ vừa tròn vừa sáng, phủ ánh bạc xuống khắp nơi khiến mặt đất như có một lớp tuyết mỏng mịn.
Bình luận