Chương 158: Thanh Hải vương
Ngày 25 tháng 9, gió giật mãnh liệt, tuyết rơi kín trời.
Trong ngoài cung điện đã bị tuyết phủ lấp, đèn lồng đã sớm được treo lên, cung nhân thị nữ mặc áo bông dày thả màn che tuyết xuống, màn lụa trắng bị gió thổi bay bay, nhẹ nhàng quét lên lớp bụi trên mặt đất.
Trong điện chỉ có một vài ngọn đèn cầy đang lặng lẽ cháy, phát ra ánh sáng nhờ nhờ.
Trên linh đường rộng lớn, một thân ảnh cao gầy đang lẳng lặng ngồi trong bóng tối, ánh nến lúc mờ lúc tỏ hắt lên người khiến nét mặt hắn nhìn không rõ, chỉ thấy trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh ngổn ngang vò rượu.
Hắn chưa bao giờ thích uống rượu, nhưng hôm nay, hắn đã ngồi trong này suốt ba ngày liền, uống rượu không ngừng.
Ba ngày, đại điện Càn Lăng đã ngập trong mùi rượu, vò rượu chất đống thành núi nhỏ, nhưng vì sao hắn vẫn chưa say?
Cuồng phong bên ngoài vẫn cuồn cuộn, bão tuyết bay tán loạn, trong điện lờ mờ ánh nến khiến không gian càng thêm u tĩnh, nam nhân lẳng lặng ngồi một mình, nhưng bên tai vẫn như phảng phất nghe được tiếng trống trận *tùng tùng* nơi biên quan, nghe được tiếng đao sắc chém vào gió lạnh của các chiến sĩ cùng tiếng gào thê lương của dân chúng hướng về cố hương, cảm nhận được máu tươi đang đổ ra, bao phủ tường thành vĩ ngạn của Long Ngâm Quan, bao phủ vạt cỏ xanh từng dùng để nuôi gia súc của bình nguyên lộng gió, và chôn vùi chút tình cảm cuối cùng giữa bọn họ.
Đúng vậy, hắn chưa từng say, hắn vẫn vô cùng tỉnh táo, rõ ràng cảm nhận được sự trầm luân cùng vây hãm của bản thân.
Trong thoáng chốc, hắn đột nhiên nhớ lại một đêm hè rất nhiều năm trước, trong một gian phòng chật hẹp muỗi vo ve của cung Thịnh Kim, không khí trong phòng oi bức đến không chịu nổi. Lúc đó, A Sở thường trở về rất trễ, bởi vì đám ma ma phòng bếp vốn thích sai nàng làm đủ mọi chuyện, nên ngày nào hắn cũng khoác áo ra đứng ở trước cửa Oanh Ca viện chờ nàng về. Đêm mùa hè trăng vừa tròn vừa sáng, đỉnh đầu có muỗi bay vo ve nhưng hắn lại cảm thấy lòng vô cùng thanh thản. Chờ chán thì hắn sẽ ngồi xuống bậc cửa, lấy ra một thanh gỗ mài lên phiến đá trên đất.
A Sở đã lớn, tóc mọc rất dài rồi nên hắn muốn làm cho nàng một cây trâm.
Lúc A Sở về tới thì trời đã rất khuya, hôm đó nàng không càu nhàu vì sao hắn còn chưa ngủ như mọi ngày mà lại thần thần bí bí từ sau lưng lấy ra một cái chén nhỏ trong suốt thả vào trong tay hắn. Chén nhỏ được đẽo bằng băng, vành chén khắc hoa văn lưu ly tinh xảo, ở giữa là đá bào cùng hoa quả cắt nhỏ đủ loại. Đá được bào rất nhuyễn, trắng toát lành lạnh như tuyết mùa đông ở Bắc Yến vậy.
Lúc đó, hắn cầm chén băng trong tay, mơ hồ nhớ lại năm đó khi cha mẹ còn sống, mùa hè mẹ sẽ luôn tự mình đẽo băng làm đá bào cho bọn họ. Hắn cực kỳ thích nên luôn giữ chặt chén băng, cả Nhị tỷ cũng không giành được, nhưng càng giữ chặt thì chén băng càng nhanh tan, cuối cùng chỉ còn lại một vũng nước mà thôi.
Hắn ngẩng đầu lên, xuyên qua chén băng nhìn cô bé đứng đối diện mình. Năm đó A Sở mới chỉ mười tuổi, vóc người còn rất thấp bé, nàng cũng đang cười tít mắt với hắn, trên người nàng mặc y phục vải thô màu lam, trên trán đeo dây chuỗi thả một đóa hoa nhỏ màu đỏ xuống trên mi tâm dành cho cung nữ Đại Hạ, khuôn mặt nhỏ xíu, hai má hồng hồng. Do cầm chén băng một lúc lâu nên tay nàng đã đỏ bừng, nhưng hai mắt sáng long lanh như sao, đến trăng tròn trên cao cũng không bì kịp. Hình ảnh đó đã lấn át mọi ưu thương, xua tan tất cả mây đen trong lòng hắn.
Bình luận