Chương 157: Bi ca ngút ngàn
Năm nay mùa đông đến rất sớm, mới tháng 9 trời đã giáng tuyết, tuyết rơi từng tầng phủ trắng lớp cỏ vừa nhú sau mưa.
Quân Hạ lại lùi binh, hiện đã bước sang ngày thứ ba kể từ khi Tú lệ quân bị vây khốn, bằng quy mô quân đội của đối phương, tiến độ tấn công này quả thật không như dự đoán. Triệu Dương chỉ một mực thận trọng vây quanh bên ngoài Long Ngâm Quan, ngăn cản Sở Kiều tiến vào lãnh thổ Đại Hạ chứ không hề có ý tấn công.
Hiện tại, Triệu Dương đang mang tâm trạng rất phức tạp, tấn công thì sợ mắc bẫy, nhưng hắn cũng sợ sẽ thật sự mất đi cơ hội loại trừ Sở Kiều. Dù sao thì trong hai năm qua, tin Yến Tuân và Sở Kiều bất hòa đã sớm truyền ra khắp nơi, Triệu Dương không thể nào không hay biết.
Đêm xuống, gió càng lúc càng mạnh, Sở Kiều đứng trên dốc núi nhìn ra chiến trường hoang tàn ở xa xa. Gió Nam phả lên mặt nàng, khiến mái tóc dài xinh đẹp bay múa như cánh bướm.
Liên tục chiến tranh suốt ba năm qua, Long Ngâm Quan hiện đã được bồi đắp cao hơn Nhạn Minh Quan cả mấy trượng. Giữa hai cửa khẩu là một bình nguyên trống trải, cỏ mọc cao vút, tuyết rơi bám vào ngọn cỏ trắng xóa, mỗi khi có gió thổi qua, thảm cỏ dợn sóng như mặt biển trắng, phản chiếu ánh trăng màu bạc, đẹp đến sáng loá. Có đàn quạ bay xẹt qua, một con chúi xuống trong bụi cỏ quắp lên vật gì đó, sắc trắng thoáng lóe lên rồi mất dạng.
Chỉ nhìn thoáng qua Sở Kiều cũng nhận ra đó là cái gì, nàng lại đưa mắt về phía biển cỏ phủ tuyết kia, bi thương cùng chán ghét chậm rãi lấp đầy đáy lòng.
Thảm cỏ ngút ngàn này đã chôn vùi bao nhiêu xương trắng bên dưới?
Chiến tranh chính là một cái miệng háu ăn khổng lồ có khả năng cắn nuốt vô số sinh mạng chỉ trong thời gian ngắn. Nơi nào nó đi qua, nơi đó chỉ còn lại hình ảnh nhà tan cửa nát, gió lạnh heo hút, âm u như chốn địa ngục.
Và nàng, có phải cũng chính là lưỡi đao tiếp tay cho nó hay không?
"A Sở..." Trong bóng tối, phảng phất như có tiếng thì thầm đang khẽ gọi tên nàng: "A Sở ơi..."
Đó chính là âm thanh nàng từng nghe rất nhiều năm trước, thiếu niên rúc vào cạnh nàng, phủ thêm chăn cho nàng, nhẹ giọng hỏi: "A Sở, muội có lạnh không?"
Năm đó, gió vừa mạnh vừa lạnh thấu xương...
Bóng chim bay qua sông, trước mặt là đồng tuyết bao la, trải dài ngàn dặm.
Có lẽ, đời người luôn là một ván cờ chưa kết, đường hướng mông lung không rõ, bốn bề trắc trở, người chơi cờ không biết khi nào nên tấn công, khi nào nên thu tay. Lúc mới bắt đầu ván cờ, người chơi nào cũng ra sức hạ cờ, nhưng đôi khi, dù ngươi đã tận lực hết mình thì đến phút cuối vẫn càng lúc càng xa thắng lợi.
Sở Kiều chậm rãi nhắm mắt lại, trong đầu chợt xẹt qua rất nhiều hình bóng, Ô tiên sinh chính trực ôn hòa, Vũ cô nương điềm tĩnh cơ trí, Hoàn Hoàn hoạt bát hồn nhiên, Tiểu Hòa lương thiện trung hậu, Tiết Trí Viễn không màng mạng sống cảnh báo cho nàng, Văn Dương vì bảo vệ quân kỳ mà bị xử tử; Phong Thịnh, Mộ Dung và Ô Đan Du liều mình giữa vòng vây địch rồi bỏ mình dưới mưa tên, các chiến sĩ Tú lệ quân, dù còn sống hay đã chết; bá tính ở Thượng Thận và Hồi Sơn; thậm chí cả Tào Mạnh Đồng tự sát để tạ tội và những trưởng lão Đại Đồng cổ hủ kia...
Bình luận