Chương 152: Hoàng tuyền trong gang tấc
Phía trước truyền đến tiếng chém giết kịch liệt, Hạ Tiêu chạy trở về, đỏ mắt kêu to: "Đại nhân, Trình Viễn cho đại quân mai phục ở chân núi Tây Sơn, quân của bệ hạ cũng đã đến đó, Gia Cát tướng quân đang ở trên mặt hồ Thiên Trượng."
Gió lạnh lại nổi lên, phát ra tiếng hú thê lương. Sở Kiều cắn môi, đưa mắt nhìn Hạ Tiêu người đầy máu, chậm rãi hỏi: "Hạ Tiêu, có thể mở đường cho ta không?"
"Đại nhân." Hạ Tiêu kiên định khuỵu một chân quỳ xuống, từ tốn nói từng chữ một: "Mạng của chúng ta thuộc về đại nhân, xin đại nhân cứ yên tâm mà đi, hai ngàn chiến sĩ của Tây Nam trấn phủ sứ quyết không làm đại nhân thất vọng."
Sở Kiều cảm động nhìn Hạ Tiêu và các chiến sĩ sau lưng, đáy lòng như sôi sục.
Nàng chỉ cứu mạng bọn họ một lần, mục đích cũng chỉ vì không muốn Yến Tuân mất đi lòng dân. Thế nhưng bọn họ lại một lòng một dạ đi theo nàng, chưa từng hối hận, không những thế còn mấy lần cứu nàng khỏi tuyệt cảnh. Chỉ cần nàng hạ lệnh, vô luận là đúng hay sai, bọn họ chưa bao giờ do dự thi hành. Những người này là thuộc hạ, là chiến đao, là người thân trung thành nhất của nàng. Bất luận là nàng làm gì, bọn họ cũng không ruồng bỏ nàng, vĩnh viễn luôn đứng về phía nàng, chĩa mũi đao về phía bất kỳ ai muốn làm hại nàng.
Phần ân tình này quả thực nặng đến mức khiến nàng thở không thông. Sở Kiều nhảy xuống khỏi lưng ngựa, đi đến cầm tay Hạ Tiêu, cố nén nước mắt chực trào ra, chân thành nói: "Hạ Tiêu, cảm ơn ngươi."
"Đại nhân, đối với chúng ta, an nguy của đại nhân còn quan trọng hơn cả đại lục Tây Mông. Dẫu thiên hạ có loạn, giang sơn có khuynh đảo đến đâu, chỉ cần đại nhân còn sống, chúng ta sẽ vẫn còn lòng tin tiếp tục chống đỡ mọi thứ. Vì vậy, cứ xem như là vì chúng ta, xin đại nhân hãy bảo trọng lấy bản thân."
Sở Kiều lặng lẽ gật đầu, đưa mắt nhìn kỹ từng người một, cuối cùng kiên định đảo mắt về hướng núi Mân Tây. Ở đó, trên đỉnh núi có một thánh miếu kỳ vĩ, trong miếu có tượng hai nữ thần tựa lưng vào nhau, tầm mắt như bao quát cả Bắc Yến, tựa như ngọn đèn soi sáng mọi vật.
Sở Kiều tung mình nhảy lên ngựa, chắp tay ôm quyền, kiên định nói: "Chư vị! Xin nhờ cậy mọi người!"
Đội ngũ đồng loạt hô to: "Đại nhân bảo trọng!"
Cuồng phong thổi tung vạt áo choàng, Sở Kiều khẽ quát một tiếng, chiến mã lập tức tung vó chạy đi. Hạ Tiêu dẫn đội ngũ theo sát phía sau, tất cả lao thẳng về phía khoảng không tuyết bay mịt mù trước mặt.
.................................................................................................
Tiếng kèn trận vang vọng bốn phía, Trình Viễn dẫn dắt Hắc ưng quân bao quanh bờ hồ Thiên Trượng, vây một ngàn nhân mã của Gia Cát Nguyệt ở giữa, không ngừng bắn tên như mưa về phía bọn họ.
Nỏ và tên đều đã được Sở Kiều cải tiến nên lực bắn cực mạnh. Nguyệt Đại và các Nguyệt vệ vây quanh chủ soái đỡ tên, không lâu sau đã bị trúng tên chi chít, tiếng kêu la vang vọng khắp nơi. Nguyệt Cửu vung kiếm gạt tên, khàn giọng hô hào kêu gọi động viên tinh thần các chiến hữu nhưng Trình Viễn cũng không thèm để mắt, liên tục ra lệnh bắn tên.
Bình luận