Chương 151: Tâm như tro tàn
Bầu trời âm u giăng kín mây đen, tuyết rơi mù mịt trong cuồng phong rét căm căm. Bên trong chiếc lều dã chiến bằng vải bố và da thô, Yến Tuân đang lẳng lặng ngồi trầm tư. Ngọn đuốc cháy phát ra tiếng nổ *lách tách*, đám tướng lĩnh đều lộ vẻ sợ hãi bất an, ngựa đứng bên ngoài cũng bồn chồn gõ móng khiến người nghe càng thêm phiền muộn. Không khí trong lều vô cùng nặng nề, tràn ngập cảm giác áp bức hít thở không thông.
Đã hơn nửa canh giờ (1 tiếng), đại quân một vạn người đối phó với đội ngũ chỉ ba trăm người, vốn chẳng có gì phải lo lắng. Cho dù Gia Cát Nguyệt tài giỏi đến đâu cũng không thể chống đỡ nổi khi quân số hai bên chênh lệch xa như vậy. Tên bắn mãi cũng phải hết, đao chém nhiều cũng phải cùn, đội Nguyệt vệ đã có rất nhiều người bị trọng thương, chiến mã bị giết gần hết nên kỵ binh không thể cử động linh hoạt như ý muốn, chỉ có thể tụ lại một chỗ, dựa lưng vào nhau dùng trường thương và đao phối hợp tác chiến.
Quân Bắc Yến đã hoàn toàn bao vây đội Nguyệt vệ, ngăn cách bọn họ với Gia Cát Nguyệt và nhóm cận vệ đang chiến đấu gần đó. Chiến cuộc càng lúc càng kịch liệt, máu đổ càng lúc càng nhiều, nhuộm đỏ mặt tuyết tinh khôi, nóng bỏng như nham thạch.
Lẫn trong cuồng phong ào ạt là tiếng chém giết rung trời, tiếng ngựa hí cùng tiếng kêu la thảm thiết của các binh sĩ ngã xuống hòa vào nhau, hỗn độn như một nồi nước đang sôi ùng ục. Cục diện đã đến nước này thì kế sách hay chiến lược gì đó đều không có chỗ dùng.
Hiệp lộ tương phùng, dũng giả thắng*. Chính vì vậy, tất cả đều như phát điên, một mực đỏ mắt vung đao lia kiếm về phía đối phương, tứ chi đứt đoạn, máu tươi tung tóe, đầu rơi thân liền ngã rạp. Vừa giết người liền bị người giết chết, người đã chết nhưng vẫn ôm lấy chân địch tranh thủ cơ hội cho chiến hữu. Tràng diện vô cùng oanh liệt.
*Hiệp lộ tương phùng, dũng giả thắng: Hoàn cảnh ác liệt, ai dũng cảm tiến tới thì sẽ là người thắng.
Quân Bắc Yến chiếm thượng phong về mặt nhân số nhưng mãi vẫn không thể tiêu diệt được đối phương quân số ít ỏi. Vòng ngoài ngã xuống thì vòng trong sẽ lập tức bước ra, các Nguyệt vệ người đầy thương tích nhưng vẫn ngoan cường đứng đó, bất khuất như thân tùng trước mưa bão. E rằng, cho dù tất cả chiến hữu xung quanh đều ngã xuống thì người duy nhất còn đứng vẫn sẽ không ngừng chiến đấu. E rằng, dẫu cho tứ chi đứt lìa, dẫu cho chỉ còn một hơi tàn thì bọn họ vẫn sẽ liều mạng chịu chém, há miệng cắn xuống một miếng thịt trên người kẻ địch mới thôi.
Những người này là thuộc hạ đi theo Gia Cát Nguyệt từ nhỏ. Thân là con dòng chính, lúc vừa lên bốn, Gia Cát Nguyệt đã được gia tộc mời sư phụ về dạy võ nghệ, ngoài ra còn chiêu nạp gần năm trăm Nguyệt vệ làm tử sĩ cận thân cho hắn. Mười mấy năm qua, bọn họ đã theo Gia Cát Nguyệt kinh qua vô số chiến trường từ Nam đến Bắc, kinh nghiệm chiến trận phong phú, chưa từng lùi bước vì sợ hãi. Hiện tại, đối mặt với quân đội Bắc Yến, nhiệt huyết và lòng trung của những con người anh dũng này lại được phô bày trọn vẹn.
Thống lĩnh cấm vệ tân nhiệm của Yến Tuân là Nhiếp Cổ vừa vung đao vừa quát to: "Giết! Giết hết bọn chúng!"
Bình luận