Chương 149: Đại chiến bắt đầu
Khi Yến Tuân nhận được tin chạy đến bình nguyên thì chiến sự đã kết thúc, người của Gia Cát Nguyệt đã rời đi từ lâu, để lại trận địa đầy thi thể cùng đao kiếm ngả nghiêng. Đội ngũ gồm năm trăm sát thủ được Yến Tuân trọng dụng nhiều năm qua đã bị tiêu diệt hoàn toàn, không một ai sống sót.
Nhìn mặt đất la liệt xác chết, mạch máu trên thái dương Yến Tuân đập thình thịch. Nam nhân mặc áo lông đen tuyền đứng giữa đồng tuyết đẫm máu, toàn thân tỏa ra sát khí mãnh liệt khiến người xung quanh vô thức sinh ra sợ hãi.
"Bệ hạ." Trình Viễn hơi khom người đứng bên cạnh, cung kính hỏi: "Có cần lập tức trở về triệu tập thêm người không ạ? Đối phương đang ở trong địa bàn của chúng ta, sao có thể để chúng cứ như vậy mà chạy thoát?"
Yến Tuân đưa ánh mắt âm u nhìn những thi thể còn chưa kịp nhắm mắt kia, trước mắt như có thể hình dung ra cảnh chiến đấu vô cùng bi thảm vừa rồi.
Trình Viễn lại sốt ruột hỏi: "Bệ hạ?"
"Lập tức triệu tập nhân mã."
Trình Viễn thấy Yến Tuân tiếp thu đề nghị của mình thì vui vẻ gật đầu, hỏi thêm: "Xin hỏi bệ hạ muốn điều thêm bao nhiêu?"
"Triệu tập toàn bộ Hắc ưng quân đến."
"Dạ?" Người có lòng dạ thâm sâu như Trình Viễn nghe vậy cũng không khỏi chấn kinh, lập tức hỏi lại: "Bệ hạ, Hắc ưng quân sau đợt chiêu mộ gần nhất hiện có hơn hai mươi vạn người. Nhân mã của Gia Cát Nguyệt lại không tới ba trăm, thật sự cần phải điều thêm nhiều người như vậy sao?"
Yến Tuân lãnh đạm khẽ hừ một tiếng, nhìn về phía đồng tuyết trắng xóa không còn bóng địch, ánh mắt hơi tối đi, lạnh lùng nói: "Giết được Gia Cát Nguyệt tương đương với phế bỏ nửa phần binh lực của Triệu Triệt, chặt đứt một cánh tay của Đại Hạ, so với tiêu diệt hai mươi vạn quân Hạ còn hiệu quả hơn nhiều. Truyền lệnh cho các tướng sĩ, nhìn thấy Gia Cát Nguyệt thì giết ngay tại chỗ, bất kể sống chết. Ai lấy được đầu hắn, ta sẽ phong người đó lên làm tướng quân."
"Dạ rõ!" Trình Viễn lớn tiếng đáp rồi xoay người thúc ngựa rời đi, vó ngựa hất tuyết bay tung tóe.
Yến Tuân vẫn lẳng lặng đứng đó, thật lâu sau mới nhẹ giọng nói: "Lần này, ngươi có chắp thêm cánh cũng chạy không thoát."
................................................................................................
Hôm đó, tuyến Đông Bắc Yến diễn ra trận điều binh vô cùng rầm rộ, Hắc ưng quân vừa được điều chỉnh biên chế được Trình Viễn tướng quân dẫn dắt, lấy cớ luyện dã chiến nhưng kỳ thực là tiến sâu vào nội cảnh Bắc Yến. Quan viên Đại Hạ nằm vùng ở Bắc Yến cảm thấy kỳ quái nên liền lập tức gửi tin thông báo cho thám báo doanh đóng ở gần nhất. Đám người của thám báo doanh phân tích hồi lâu, cuối cùng đưa ra kết luận khả năng là nội cảnh Bắc Yến xảy ra bão tuyết cực lớn, thương vong nhiều không đếm xuể nên Bắc Yến phải điều động quân đội khắc phục thiên tai và cứu trợ thường dân. Nghe được báo cáo này, đám tướng lĩnh trong thám báo doanh nhiệt tình vỗ tay ăn mừng, thở phào nhẹ nhõm, vừa vì Yến Tuân gặp vận rủi, vừa vì tuyến Đông sẽ tạm thời không còn chịu uy hiếp của Hắc ưng quân nữa. Sau đó bọn họ cũng mau chóng báo tin vui này đến đại bản doanh quân Bắc Phạt. Có điều, thủ hạ của Triệu Triệt cảm thấy Bắc Yến gặp thiên tai chẳng liên quan gì đến Đại Hạ, Hắc ưng quân không có mặt ở biên giới, cho dù binh đoàn số 1 và binh đoàn số 2 liên hợp cũng sẽ không chọi nổi thực lực hiện giờ của quân Bắc Phạt, bọn họ cũng đã hoạch địch sẵn kế hoạch tấn công Bắc Yến, chỉ còn chờ đến mùa xuân sang năm, sau khi bình định xong chiến sự ở phương Bắc và Biện Đường ở phương Nam sẽ tiến hành. Cho nên, gã thủ hạ liền tự động lược bỏ phần tin 'râu ria' không quan trọng này, không muốn quấy rầy Triệt Triệt điện hạ vốn đã rất cực khổ với vô vàn chiến báo.
Bình luận