Chương 147: Huynh tự bảo trọng
Tiếng gió rít như tiếng khóc thổn thức, tuyết bay mù mịt, màn đêm tối tăm khôn cùng, Tây Nam trấn phủ sứ tụ tập trước doanh trại, tiền phương thông báo xong thì cổng doanh trại từ từ được mở ra, nhìn như dã thú đang há cái miệng đỏ lòm chực nuốt mồi. Hạ Tiêu cưỡi ngựa đứng cạnh Sở Kiều, bên hông lăm lăm chiến đao, dưới trăng thi thoảng phản chiếu ánh sáng xanh biếc chói mắt.
"Đại nhân, bây giờ đến bẩm báo với điện hạ sao?" Hạ Tiêu thấp giọng hỏi.
Sở Kiều lẳng lặng lắc đầu, gió lạnh thổi tung vài sợi tóc lòa xòa trên trán nàng. Thiếu nữ khẽ nhướng mày, chăm chú nhìn doanh trại sáng rực ánh đuốc trước mặt, trầm giọng nói: "Không cần, chuyện phức tạp khó giải thích, không bằng cứ tiền trảm hậu tấu."
Hạ Tiêu hơi do dự, cau mày nói: "Làm vậy liệu có khiến điện hạ tức giận hay không?"
"Không biết." Sở Kiều lãnh đạm đáp: "Làm đã rồi tính sau." Dứt lời nàng liền thúc ngựa đi trước.
Đám binh sĩ canh cổng đồng loạt quy củ hành lễ với nàng nhưng Sở Kiều giống như không nhìn thấy, lạnh lùng thúc ngựa tiến vào doanh trại, gần hai ngàn quân binh của Tây Nam trấn phủ sứ vừa tìm được đường sống từ trong chỗ chết đều bước đi theo, vó ngựa gõ rầm rộ hất tung bông tuyết lên cao, bay tán loạn.
Rất nhiều binh sĩ đang ngủ say bị đánh thức, tưởng có kẻ địch tập kích, tất cả đều vội vã mặc y phục rồi cầm vũ khí lao ra ngoài, vừa ra khỏi lều liền bị tuyết bắn từ đầu xuống chân. Bọn họ nhìn thấy Tây Nam trấn phủ sứ hùng hổ đi về phía Đông doanh trại thì đều lộ vẻ mặt kinh ngạc không nói nên lời.
Một lão binh hơn bốn mươi tuổi y phục còn chưa mặc xong, thắt lưng chỉ mới buộc phân nửa chạy tới, nhíu mày nói, khuôn mặt đầy nếp nhăn càng nhăn nheo hơn, "Sao bọn họ lại hùng hổ như vậy? Nhất định là sắp có chuyện xảy ra, phải mau báo cho điện hạ."
Ngay sau đó, ngoài trướng của Yến Tuân liền sáng rực ánh đèn, giấc mộng của người ngủ trong lều tức thì bị tiếng bước chân hối hả của thị vệ gác đêm phá vỡ.
.................................................................................................
"Động thủ!" Sở Kiều lạnh lùng quát.
Hơn hai mươi đầu móc câu lập tức rời nỏ cắm vào lều trướng trước mặt, chiến mã bị quất roi lập tức hí lên rồi dựng vó chạy bốn hướng. Một giây sau, cái lều liền bị xé toạc thành từng mảnh vụn, Trình Viễn còn chưa mặc xong y phục, nhưng hắn vẫn ưỡn ngực ngẩng đầu đứng giữa lều, tay cầm sẵn kiếm, nhìn thấy Sở Kiều thì tức giận quát lên: "Sở đại nhân! Đây là ý gì?"
"Trình tướng quân, ngươi giả quân lệnh, tư thông với địch mượn đao giết người, thủ đoạn thực độc ác!" Hạ Tiêu phẫn nộ hét to, bàn tay cầm đao siết chặt đến run run.
Trình Viễn nhướng mày, ra vẻ không hiểu hỏi lại: "Ngươi đang nói gì thế? Ta nghe không hiểu."
Hạ Tiêu còn định nói tiếp thì Sở Kiều đã đưa tay ngăn hắn lại, lạnh lùng nói: "Không cần phí công nói nhảm với hắn."
Bình luận