Chương 142: Ánh trăng mông lung
Lần đầu tiên Sở Kiều nhìn thấy tiểu thư Hách Liên gia là khi nàng vừa khỏi bệnh.
Vầng trăng cong cong tỏa ánh sáng luồn qua cửa sổ như rải bạc lên mặt đất. Ngọn nến lập lòe khi sáng khi tối, sáp nến tan ra chảy từng giọt một xuống trên đế cắm, đỏ hồng tựa máu. Tấm màn lụa đầu giường nhuốm đầy bụi, bạc màu loang lổ. Tán cây ngoài cửa sổ lay động phát ra tiếng *xào xạc*, thỉnh thoảng lại có cánh chim đêm xẹt qua, kêu lên thê lương.
Hách Liên Lăng nghiêng mình nằm trên giường lót đệm bông, thân hình yếu ớt gầy gò cực độ. Trong phòng nồng sực mùi máu tươi, bóng dáng thiếu nữ nằm đó thật tiêu điều, khiến người nhìn không khỏi thấy chua xót.
Kinh Tử Tô ngồi bên cạnh giường, vừa vuốt đầu Hách Liên Lăng vừa lén lau nước mắt, quay sang nói với Sở Kiều: "Chớp mắt mà đã nhiều năm như vậy, không ngờ vẫn còn có thể gặp lại. Sao Hách Liên thị hùng mạnh thuở trước lại luân lạc đến nước này?"
Sở Kiều khoác áo choàng lông hồ vừa được Yến Tuân cho người mang đến, lông hỏa hồ ly đỏ rực càng làm nổi bật mi mục như họa. Nhìn thấy ba tỷ muội Khinh gia lặng lẽ rơi lệ, nàng cũng thấy mủi lòng, dịu dàng an ủi: "Tỷ tỷ cũng đừng quá thương tâm, có thể gặp lại cố nhân vốn là chuyện vui."
Trước khi rời đi, người hầu bên người Yến Tuân là Phong Trí có tiến lên giải thích: "Cô gái này là do điện hạ trên đường nhân tiện cứu chuộc, vốn đã đưa một khoản tiền để cho nàng đi, không ngờ nàng ấy vẫn cố chạy theo đằng sau. Điện hạ đang trên đường trở về sau khi gặp Nạp Lan trưởng công chúa thì nàng ta chạy ra chắn đường, quỳ xuống dập đầu cầu xin điện hạ thu nhận. Điện hạ thấy nàng đáng thương nên nhất thời mềm lòng mang nàng về theo, khi ấy cô nương vẫn còn đang ở Biện Đường. Về sau đến thành Bắc Sóc đều do nô tài đích thân an bài chuyện ăn ở cho nàng, có điều sau khi khai chiến, nô tài bận bịu đến đầu tắt mặt tối nên nhất thời quên bẵng nàng."
Phong Trí thao thao bất tuyệt kể một tràng mà Sở Kiều cũng không lưu tâm mấy. Bảy ngày nữa chiến sự phía Đông sẽ bắt đầu nên nàng không có thời gian đi chú ý những chuyện vụn vặt không đáng kể này.
Đến tối, sau khi Yến Tuân trở về thì hai người cùng nhau ăn tối. Nhìn thấy Phong Trí và A Tinh bận bịu sắp xếp hành trang cho Yến Tuân, Sở Kiều thuận miệng hỏi: "Phải lên đường rồi sao?"
Yến Tuân vừa ăn cơm vừa xé mở phong thư mới được gửi đến từ phía Đông, khẽ gật đầu: "Ừ."
"Ta sẽ đi cùng huynh chứ?"
Yến Tuân nghe hỏi thì ngẩng đầu lên, để thư xuống bàn rồi trầm giọng nói: "Phía Đông ngập trong chiến loạn, Đại Hạ binh cường tướng mạnh, tác phong hung hãn, ta thật sự không nỡ để muội cùng ta lặn lội đường xa mạo hiểm trong khi thân thể vẫn chưa tốt. Hiện tại nội cảnh Bắc Yến không còn chiến sự, muội vẫn nên ở lại đây thì hơn."
Sở Kiều khẽ nhíu mày, hơi khẩn trương nói: "Sức khỏe ta đã không vấn đề gì rồi, hãy để ta đi cùng. Ta có thể giúp đỡ huynh, ta có thể..."
Bình luận