🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 140: Êm đềm như nước

Sau trận tuyết, ánh nắng bềnh bồng như mây xuyên qua tán cây thưa lá, vô cùng ấm áp. Sau khi Yến Tuân trở về, thời tiết dường như quang đãng hơn rất nhiều, trời cũng xanh hơn, mặt trời rọi xuống khắp bình nguyên phủ tuyết rộng mênh mông, phản chiếu ánh sáng lấp lánh vô cùng chói mắt.

Liên tục đại chiến mấy trận không những làm cho Bắc Sóc trở nên hoang tàn mà cũng khiến Sở Kiều suy kiệt rồi đổ bệnh nặng. Sốt cao không ngừng, đêm ho khù khụ, thuốc uống hết chén này đến chén khác vẫn không khá lên, đại phu thì lũ lượt ra vào như kéo quân. Dẫu cửa phòng luôn đóng kín nhưng Sở Kiều vẫn thường xuyên nghe được tiếng rống giận của Yến Tuân hướng về phía các đại phu. Song, mỗi lần đến gặp nàng, hắn vẫn luôn bình tĩnh như không, thi thoảng còn an ủi: Không sao đâu, cảm vặt mà thôi, nghỉ ngơi nhiều chút sẽ ổn.

Dường như đã rất lâu nàng chưa hề đổ bệnh nặng như vậy. Còn nhớ lúc nhỏ, Yến Tuân ngã bệnh mà không có thuốc, nàng ra ngoài trộm, bị phát hiện rồi bị đánh tơi tả. Nhưng gói thuốc khó khăn lắm mới tìm về được đó cũng không giúp Yến Tuân khá hơn, ngược lại hắn vì cứu nàng mà nhiễm lạnh còn nặng hơn, đêm khuya sốt đến mê sảng. Không thể dùng nước lạnh trực tiếp giảm sốt, nàng liền chạy ra vùi mình vào đống tuyết rồi quay lại ôm chặt hắn. Cứ như vậy giằng co cả đêm, sang ngày hôm sau Yến Tuân tỉnh dậy thì nàng lại bệnh không dậy nổi.

Từ đó về sau Sở Kiều vẫn cực kỳ sợ lạnh, tay chân dù được sưởi vẫn luôn lạnh ngắt. Song, sinh tồn khó khăn, biến cố và đánh giết không ngừng kéo tới, vì thế, dẫu có bệnh nhưng nàng luôn có thể dựa vào ý chí vượt qua. Có điều, một khi ngã xuống thì chính là nằm bẹp trên giường không dậy nổi.

Hiện tại nhớ về cuộc sống khổ sở lúc trước lại thấy thật xa xôi, khi ấy lòng đầy thù hận, bọn họ vẫn âm thầm thề sẽ có ngày thoát khỏi quẫn cảnh này, khiến tất cả đám người từng ức hiếp mình trả giá thật nhiều. Nhưng bây giờ nghĩ đến thì Sở Kiều lại hoài niệm cảm giác trời đất chỉ có hai người, hoài niệm cuộc sống khó khăn chỉ có thể dựa vào nhau sưởi ấm kia.

.................................................................................................

Thời điểm Vũ cô nương đến thì trời đã xế chiều, nắng hoàng hôn rọi qua cửa sổ để lại từng cái bóng loang lổ trên mặt đất. Dáng vẻ của Vũ cô nương vẫn như cũ, mày rậm mi dài, mắt trong trẻo như hồ thu, cổ thon dài, cằm thanh mảnh, mặt hơi tái xanh. Nàng mặc một trường bào tuyền trắng, lặng lẽ đứng trước bậc cửa phòng Sở Kiều, không nói tiếng nào mà chỉ im lìm chờ Sở Kiều phát hiện ra mình.

Sở Kiều đột nhiên nhìn thấy Vũ cô nương thì hơi kinh hãi, cố bám cột giường ngồi dậy, hơi khàn giọng nói: "Vũ cô nương, cô đến đây từ bao giờ? Sao không lên tiếng?"

Vũ cô nương tiến lên, mỉm cười nói: "Vừa mới đến thôi, muốn thăm em một chút."

"Cô nương ngồi đi."

Vũ cô nương ngồi xuống ở đối diện giường Sở Kiều, tỉ mỉ nhìn nàng từ trên xuống dưới rồi khẽ nhíu mày, nói: "Sao lại bệnh thành đến dạng này?" rồi choàng thêm một áo ngoài lên vai Sở Kiều.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...