🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 139: Ta trở về rồi

Trong phòng vô cùng tĩnh lặng, ngoài cửa sổ thỉnh thoảng có hàn nhạn bay vút qua tán lá khô kêu lao xao, gió cuốn bông tuyết bay lất phất. Ánh trăng xuyên qua cửa sổ hắt vào để lại một cái bóng dài trên mặt đất, khiến ngọn nến trong phòng càng trở nên mờ nhạt.

Lúc Yến Tuân đến thì trời đã rất khuya, tiếng bước chân trên hành lang đều đặn như tiếng trống canh từ xa vẳng lại. Đám thị nữ trước cửa quỳ ngay ngắn xuống trên nền tuyết khiến bông tuyết bị nghiến kêu lạo xạo, lạnh đến tê cứng, một người run rẩy cất tiếng nói, ngữ khí ẩn chứa chút kính nể cùng sợ sệt, "Bẩm điện hạ, cô nương đã ngủ rồi."

Gió tuyết tựa hồ trở nên mạnh hơn, không khí như bị bao trùm bởi sự im lìm cùng lúng túng. Cây cối lay động không ngừng, trong bóng đêm, ánh trăng nhàn nhạt mông lung như nước hắt lên một cái bóng màu xám lặng lẽ đứng trước cửa phòng. Bóng xám đứng một lúc thật lâu, không nói lời nào mà cũng không rời đi, thân hình cao gầy dưới ánh trăng mờ ảo càng thêm vẻ tiêu điều. Không khí tĩnh lặng luồn qua cửa sổ tràn vào phòng, nhưng thoáng cái đã bị ánh lửa đầu tường thành nuốt trọn.

"Cô nương ngủ có yên ổn không?" Âm thanh nồng hậu đầy từ tính khẽ vang lên, ngữ khí không rõ buồn vui mà chỉ thực bình tĩnh, sau lại thêm vào một câu, "Đại phu đã tới xem qua chưa?"

"Thưa, cô nương chỉ bị vài vết thương nhỏ, không đáng ngại ạ." Thị nữ khéo léo đáp lời.

Yến Tuân 'ừ' một tiếng rồi lại hỏi: "Buổi tối nàng đã ăn gì rồi?"

"Thưa, chỉ uống nửa chén cháo trắng mà thôi."

Yến Tuân lặng lẽ gật đầu, không khí như có nhu tình lãng đãng, "Quá nửa đêm nàng nhất định sẽ bị đói, các ngươi nhớ chuẩn bị thức ăn nóng, cẩn thận hầu hạ, chớ có ngủ như chết."

"Nô tỳ đã biết."

Yến Tuân lại im lặng đứng đó, hình dáng cao ngất nhưng lại lộ ra vẻ cô đơn khó tả bằng lời. Bên ngoài khí trời rét buốt, gió tuyết không ngừng xoay tròn, ánh trăng bàng bạc phủ xuống khoảng sân trống trải. Cuối cùng, Yến Tuân hơi cúi đầu, nhẹ giọng nói: "A Sở, ta đi đây."

Một luồng gió nhẹ chợt lướt qua hai bên thái dương phủ tóc đen như mực, Yến Tuân xoay người lại đi xuống bậc thang, nhấc chân rất nhẹ nhưng khi đặt xuống lại thật nặng nề.

Người bên ngoài đã dần đi xa mà Sở Kiều vẫn nằm yên trên giường. Vầng trăng khuyết trên cao vẫn cong như vậy, cong như vầng trăng trên đỉnh cung Thịnh Kim rất nhiều năm trước, chiếu rọi ánh sáng nhàn nhạt xuống viện Oanh Ca vắng lặng. Đôi mắt vốn sáng như sao của thiếu niên vằn tia máu đỏ, lông mày nhíu chặt, hắn luôn lạnh lùng với bên ngoài nhưng vẫn rất dịu dàng với nàng.

Năm tháng trôi qua, lòng người thay đổi là chuyện tất yếu, không ai là ngoại lệ.

Trải qua quá nhiều đau thương thì sao có thể quên? Chẳng qua không nói ra nên mới cho rằng bản thân đã quên mà thôi.

Thiếu nữ đột nhiên hoảng hốt vén chăn lên, không kịp khoác thêm áo đã chân trần đẩy cửa chạy ra khỏi phòng. Gió tuyết bên ngoài thổi tung mái tóc đen dài của nàng, đám thị nữ đồng loạt thất thanh thét lên, không kịp ngăn thì thân ảnh màu trắng kia đã vọt ra khỏi viện.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...