Chương 136: Tinh quang nơi chiến địa
Sau giữa trưa, tuyết bắt đầu rơi, gió bắc cuốn bông tuyết phất vào mặt, rát buốt như bị dao cứa.
Từ trong gió tuyết xuất hiện bóng dáng trùng điệp của thiên quân vạn mã, lưỡi đao thương loang loáng trong khoảng không u ám. Chiến mã điên cuồng tung vó với tốc độ kinh người, chạy suốt chín tiếng đồng hồ, dẫu cho cả người được trùm trong áo lông thì mặt Sở Kiều đã sớm bị gió tạt thành trắng bệch như giấy, tay chân cũng bị đông cứng, hai mắt đều đỏ rát. Đội ngũ bảy ngàn người lầm lũi đi giữa đồng tuyết mênh mông nhìn như chú ốc sên không vỏ bọc, bất cứ lúc nào cũng có thể bị chim mồi ăn mất.
Một thám báo tuổi không quá mười tám cấp tốc thúc ngựa trở về, nhanh chóng chạy đến trước mặt Sở Kiều rồi chỉ tay về hướng núi Hạ Lan ở phía Đông, hai môi run rẩy vì lạnh, nói không ra lời.
"Quân Hạ đã đến gần rồi sao?"
Thám báo không nói gì, chỉ im lặng gật đầu xác nhận, cổ hắn đã cứng ngắc vì lạnh nên động tác gượng gạo như một con rối.
"Còn bao xa? Năm mươi dặm?"
Thấy thám báo không gật đầu, Sở Kiều tiếp tục hỏi: "Ba mươi dặm?"
Vẫn không có tiếng trả lời, lòng thiếu nữ thoáng chùng xuống, trong giọng nói có thêm vài phần mỏi mệt, nàng trầm giọng hỏi: "Hai mươi dặm?"
Thám báo yên lặng gật đầu, Sở Kiều lột mũ trùm đầu xuống, ngồi trên lưng ngựa nhưng lại khom lưng thật thấp cúi chào hắn, "Ngươi cực khổ rồi."
Chợt *bịch* một tiếng, thám báo nọ đột nhiên ngã nhào xuống trên mặt đất. Binh sĩ bên cạnh nhìn thấy liền vội vàng chạy đến đỡ hắn dậy, nhưng sờ soạn một hồi thì thân thể người nọ vẫn lạnh như băng, cúi xuống lắng nghe thì phát hiện hô hấp hắn đã ngừng. Thời tiết cực lạnh, các thám báo phải liên tục chôn mình trong tuyết thám thính tình hình địch sau đó mới chạy đường tắt trở về báo cáo, có thể chống đỡ đến lúc này thì đã là đèn cạn dầu rồi.
Hai mươi dặm đường, dẫu đường núi chật hẹp, nhưng với tố chất của kỵ binh Đại Hạ, chỉ cần nửa canh giờ cũng đủ đuổi tới nơi này.
Mà thời gian chỉ nửa canh giờ, bọn họ có thể thành công nắm giữ thành Xích Độ sao?
Sở Kiều đưa ánh mắt sắc bén như đao chăm chú nhìn về phía trước, cách đó không xa là thành Xích Độ trấn giữ cửa khẩu Xích Nguyên. Nàng đã phái hai tiểu đội đến thành thương thảo, nhưng đã hơn thời gian một nén nhang (nửa tiếng) mà vẫn không có chút tin tức trở về.
Lòng bàn tay thiếu nữ đã ướt đẫm mồ hôi, tay cầm kiếm cũng lạnh như băng.
Cơ hội rất mong manh! Bọn họ hiện giờ không có chiếu lệnh của Yến Tuân, không có văn kiện của đại bản doanh, thậm chí văn thư của Đại Đồng Hành cũng không có.
Rời thành trong trạng thái quá vội vã, Sở Kiều không hề mang theo bên người bất kỳ vật gì có thể chứng minh bản thân là người của bộ tham mưu. Nói cách khác, hiện tại bọn họ không có cách nào khiến đối phương tin tưởng mình là thành viên của quân đội Bắc Yến, cũng như mục đích đến đây của bọn họ chính là để bảo vệ thành Xích Độ.
Bình luận