🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 134: Bắc Phạt bắt đầu

Gió bắc thổi cuồn cuộn khiến bông tuyết bay đầy trời, che khuất bóng trăng trên cao, cánh ưng quanh quẩn lượn vòng trên không trung, phát ra tiếng kêu thê lương. Bốn phía chỉ một màu trắng xóa, nhìn không rõ phương hướng.

Trong màn gió lạnh thấu xương là một đoàn người dài không thấy điểm cuối đang chậm rãi lội tuyết đi từng bước một. Gió sắc cắt lên mặt đau như vết thương bị xát muối, bão tuyết ào ạt khiến mắt mở không lên nhưng đoàn người vẫn bền bỉ đi về phía trước. Những người này chính là con dân Bắc Yến, bọn họ nhận được lời chiêu mộ của Tào đại tướng quân liền rối rít mang đao gươm tự chế, cưỡi con ngựa cường tráng nhất trong nhà chạy tới thành Bắc Sóc, nhiệt tình bày tỏ lòng trung với Đại Đồng.

Người Bắc Yến là một dân tộc anh dũng, từ nhỏ đã thành thạo bắn cung cưỡi ngựa. Sở Kiều biết, chỉ cần thêm chút huấn luyện thì mảnh đất này sẽ cho ra đời đội quân mạnh mẽ không gì sánh nổi. Nhưng hiện tại nhìn những hán tử lòng đầy niềm tin hát vang hành khúc Bắc Yến, không ngừng đạp tuyết tiến về phía trước thì trong lòng Sở Kiều không khỏi cảm thấy đau buồn, nàng muốn ngăn thì chỉ nhận được ánh mắt xem thường. Có người nhìn thấy ba người bọn họ chạy về phía Tây thì khinh miệt nhổ một bãi nước bọt, lớn tiếng mắng: "Đào binh hèn nhát!"

"Đại nhân, xin nhanh thêm chút nữa." Thân vệ Yến Tuân để lại quay đầu sốt ruột nói.

Ngay lúc đó, Sở Kiều chợt khẽ nhướng mày, dùng sức ghìm cương dừng ngựa lại.

Thân vệ chạy lố hơn hai mươi bước mới ngừng lại được, lập tức quay lại hỏi: "Đại nhân, có chuyện gì vậy?"

Sở Kiều nhướng mày, nghiêng đầu nghe ngóng một lát rồi quay sang hỏi Tiết Trí Viễn: "Ngươi có nghe thấy không?"

*Ầm! Ầm! Ầm!*

Tiếng động rầm rập vang dội như sấm rền chậm rãi truyền đến, càng lúc càng lớn, chấn động cả mặt đất, khiến người đứng trên bề mặt có thể cảm nhận xung động từ bàn chân bò thẳng lên sống lưng.

Tiết Trí Viễn nhíu mày, lập tức nhảy khỏi lưng ngựa chạy lên một sườn núi cao nhìn ra xa xa. Thoáng chốc vị tướng lĩnh trẻ tuổi liền ngây ra, mắt nhìn đăm đăm về phía Tây, hồi lâu không nhúc nhích.

Rất nhanh sau đó, dân chúng nghe được tiếng động cũng chạy lên sườn núi nhìn xem.

Một bầu không khí tĩnh lặng chết chóc bao trùm tất cả, có người lộ vẻ mặt như vừa gặp ác mộng, quay sang nhìn quanh rồi giơ tay chỉ về hướng Tây, hỏi: "Quân đội? Là đại quân của chúng ta sao?"

Tiếng vó ngựa rầm rập truyền đến từ phía Tây, đường chân trời xuất hiện bóng đen nhàn nhạt, từ một nhân lên mười, cứ thế liên tục tăng dần đến số lượng khổng lồ khoảng hơn ngàn người, từ chân núi Lạc Nhật đang ào ạt phi ngựa về phía này.

"Chạy mau!" Một giọng nữ sắc bén đột nhiên vang lên.

Tất cả cả kinh, đồng loạt quay lại nhìn thì thấy thiếu nữ vận nhung trang ngồi trên lưng ngựa đã rút kiếm cầm trên tay, chỉ về hướng Tây quát lớn: "Là quân đội của Đại Hạ! Tất cả mau chạy đến thành Bắc Sóc!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...