🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 133: Chuyện trước kia

Thu qua đông tới, không khí giá rét tràn về, sau một trận sương giáng, thời tiết đột ngột chuyển lạnh, ban ngày trời sáng càng lúc càng muộn, đêm dài hơn ngày, ai cũng phải mặc thêm vài lớp áo, trong phòng đốt than cả ngày. Ngày tháng cứ chậm rãi trôi qua như vậy.

Quá trưa, bên ngoài có người gọi cửa mà hồi lâu vẫn không thấy ai lên tiếng, Hoàn Nhi đang ngủ trưa trong phòng nghe được liền vội vàng bật dậy choàng áo chạy ra. Hoàn Nhi năm nay mười chín, đã được thăng thành đại nha hoàn trong Thanh Sơn viện từ vài năm trước. Nàng mở cửa ra thì nhìn thấy Nguyệt Thất đang đứng bên ngoài, áo tơi còn vương sương giá, mặt tái xanh vì lạnh thì hốt hoảng, sốt ruột hỏi: "Làm sao lại nhếch nhác như vậy?"

Nguyệt Thất cũng không trả lời mà hỏi: "Thiếu gia đâu?"

"Lúc sáng thiếu gia đã đến rừng mai sau núi rồi, có Thanh Hỉ và Giáp Nhi đi theo, có chuyện gì vậy?"

"Mau dẫn ta đến đó."

Thấy mặt Nguyệt Thất đầy vẻ lo âu, Hoàn Nhi vội vã xỏ nốt tay áo còn lại, lập tức đóng cửa ra ngoài, vừa chạy vừa nói: "Đi theo ta."

Song Hoàn Nhi vừa đi được một bước thì lại thấy Nguyệt Thất nép sang một bên, một người phụ nữ vận váy lụa trắng lả lướt, vạt váy thêu sóng nước bằng chỉ màu xanh nhạt, kiểu dáng đơn giản nhưng lại vô cùng hợp với dáng vẻ mảnh mai của nàng. Khuôn mặt trang điểm nhẹ, làn mi cong vút, dung mạo cực đẹp nhưng sắc mặt hơi xanh càng tăng thêm vẻ hao gầy.

"Biểu tiểu thư, xin mời đi bên này." Nguyệt Thất cung kính nói, thấy Hoàn Nhi còn sững sờ đứng ngây ra tại chỗ thì vội vàng giục: "Sao còn không đi?"

"A!" Hoàn Nhi bừng tỉnh, lập tức đi trước dẫn đường.

Hôm qua trời đổ sương tuyết nên hoa mai trong rừng đều nở rộ, trắng hồng xen kẽ rợp cành, nổi bật trên nền đất được phủ một lớp tuyết mỏng khiến người xem lóa mắt. Ánh mặt trời rực rỡ mà không chói chang chiếu xuống xen qua cành lá, để lại những cái bóng loang lổ trên hàng ghế đá.

Thanh Hỉ và Giáp Nhi đứng dưới một gốc mai già dõi mắt nhìn ở đằng xa, thỉnh thoảng lại chụm đầu nhỏ giọng thì thầm.

Lúc Hoàn Nhi chạy đến thì trời chợt nổi gió khiến cánh mai rụng lả tả. Sâu bên trong rừng mai là bóng dáng một nam tử áo xanh nhạt đang ngồi ngay ngắn trên ghế đá, tay cầm bút lông sói, mắt nhìn hàn mai chăm chú vẽ tranh. Ấm nước trên chiếc lò nhỏ bên cạnh hắn đang sôi lăn tăn, trước mặt là một nghiên mực Huy Châu thượng hạng, một thân mũ trùm liền áo, vạt áo khẽ lay động theo từng cử động của tay, tròng mắt như hắc ngọc, môi như điểm son. Gió thổi cánh mai rơi trên đầu vai nam nhân, trong nháy mắt, hình ảnh đó như có thể khiến người nhìn mất hồn.

Quang cảnh tĩnh lặng cùng bầu không khí thanh lãnh chợt khiến tiểu nha hoàn bất giác có hơi thất thần. Lần này trở lại thiếu gia dường như gầy đi rất nhiều, tuy dáng vẻ vẫn cao ngạo lạnh lẽo như cũ nhưng bản thân dù sao cũng đã hầu hạ hắn nhiều năm như vậy, Hoàn Nhi vẫn nhạy cảm nhận thấy được rằng thiếu gia tựa như có gì không giống trước.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...