🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 132: Hồng nhạn đưa tin

Trong lúc Bắc Yến chìm trong bão tuyết băng giá thì Hoài Tống cũng ngập trong mưa sa gió giật, ngày tối như đêm.

Hoàng cung Hoài Tống.

Bên trong điện Mạch Cơ rộng lớn chỉ có một ngọn nến tù mù, màn lụa xanh nhạt khẽ lay động trong gió, hành lang được đẽo bằng gỗ lê theo phong cách cổ xưa dài hun hút, nhìn đơn giản nhưng quý giá, mỗi bước đi đều để lại âm thanh rất đặc biệt, văng vẳng như tiếng rì rầm xuyên qua dòng thời gian.

Tất cả các cung đã được treo đèn trắng từ sớm, hôm nay là ngày giỗ của tiên hoàng Nạp Lan Liệt, chúng cung nhân đều mặc y phục trắng, ngay cả khóm cúc hồng nở rộ trước cửa cung cũng được bọc lại bằng lụa trắng, màn mưa rả rích kiến không gian càng thêm ảm đạm.

Tiếng ngọc bội va chạm kêu leng keng, một cô gái vận cung trang, tóc cài trâm chim loan ngậm ngọc chậm rãi đi đến giữa đại điện. Người này có ngũ quan xinh xắn, tuy không tính là tuyệt sắc nhưng lại thanh nhã như lan, trong trẻo như tuyết.

Cuối điện có đặt vài chiếc bàn nhỏ thấp sát đất, bên cạnh là một đám tiểu thái giám vừa vây quanh bàn vừa la hét ồn ào, ai cũng mặt đỏ ửng, gân xanh nổi đầy trán. Lẫn trong đám người là một thiếu niên vận long bào vàng rực đang ra sức khua tay múa chân, rõ ràng là đã mười tám mười chín tuổi nhưng hành động cử chỉ lại như trẻ con sáu bảy tuổi.

Ma ma đi bên trái cô gái nhướng mày, tiến lên nói lớn: "Trưởng công chúa giá lâm mà còn không hành lễ?"

Đám người đang đùa giỡn hăng say nghe nói liền vội vàng quay đầu lại, nhìn thấy cô gái đứng giữa điện thì kinh hoảng chạy lại quỳ rạp xuống, hô lớn: "Tham kiến Trưởng công chúa, công chúa thiên tuế, thiên thiên tuế!"

"Đứng lên cả đi." Cô gái áo trắng lẳng lặng gật đầu, cất giọng nhẹ như hơi sương buổi sớm rồi nhìn sang thiếu niên mặc long bào đứng giữa đám người, khẽ ngoắc, "Dục Nhi, lại đây."

Thiếu niên gãi gãi đầu, hơi không tình nguyện đi tới. Đám hạ nhân bên cạnh cô gái vội vàng hành lễ, "Thỉnh an hoàng thượng."

Vị hoàng đế trẻ tuổi cũng không nhìn bọn họ mà ngẩng đầu lên, vung vẩy tay áo, khóe miệng đầy nước dãi, bộ dạng như học trò nhỏ sợ thầy giáo, nói với cô gái: "Hoàng tỷ, ta không có làm gì bậy."

Nội điện lập lòe ánh nến, cô gái rút một chiếc khăn tay thêu hoa lan ra, nhẹ nhàng lau nước dãi cho hoàng đế rồi nói: "Hoàng tỷ biết."

Hoàng đế cúi đầu lẩm bẩm gì đó nghe không rõ, cô gái thở dài, hỏi: "Hôm nay là ngày giỗ của phụ hoàng, vì sao Dục Nhi không muốn đi lăng miếu dâng hương mà còn sai người đánh Lộ công công?"

Hoàng đế cúi đầu, nhỏ giọng rụt rè nói: "Ta... ta... không muốn đi."

Cô gái cũng cúi thấp đầu, kiên nhẫn hỏi: "Vì sao vậy? Có thể nói cho hoàng tỷ biết không?"

"Bởi vì... bởi vì..." Hoàng đế ngẩng đầu lên, khuôn mặt tuấn tú vốn trắng trẻo chợt trở nên đỏ bừng, ra sức biện hộ: "Bởi vì đám người Trường Lăng vương luôn chế giễu ta... ta không thích chơi với bọn họ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...