Chương 130: Bắc Yến thức tỉnh
Ngày 13 tháng 10, cao nguyên Bắc Yến nổi lên trận bão tuyết đầu tiên báo hiệu mùa đông đến. Cơn bão kéo dài suốt ba ngày ba đêm, tuyết rơi dày hơn một thước, cuồng phong giày xéo cả vùng Tây Bắc, nhiệt độ xuống thấp đến mức nước đều đóng băng, gió cuốn hạt tuyết xoay tròn lên không trung rồi rơi xuống đất như mưa đá. Rõ ràng là giữa trưa nhưng ngẩng đầu không thấy mặt trời, không trung u ám như buổi hoàng hôn, gió lạnh cắt da cắt thịt, bước đi cũng khó khăn.
Trận bão tuyết to hiếm thấy này đã khiến hằng hà sa số dê bò cùng ngựa trên cao nguyên Bắc Yến bị chết rét, phá hỏng lều mái khiến vô số dân Bắc Yến lâm vào cảnh không nhà, nhưng đồng thời cũng khiến đoàn quân Đại Hạ đang hùng hổ tiến Bắc phải dừng bước, tạm thời dựng trại ở rừng Bách Lâm chờ bão tuyết qua đi. Tuy đã chuẩn bị từ trước nhưng đại quân Đại Hạ vẫn lâm vào tình cảnh rét cóng người.
Trong bão tuyết mịt mù, một đoàn hơn hai mươi người đầu đội mũ da đang thúc ngựa đạp tuyết chạy như điên trên đường núi bên ngoài thành Bắc Sóc, vó ngựa vững chắc bất chấp gió tuyết từng chút một phóng về phía thành trì.
Một đội thám báo đóng ngoài thành tiến lên, lớn tiếng quát: "Là ai?"
Đoàn người không ai lên tiếng, người dẫn đầu giơ lên một cây cờ nhỏ màu đỏ, trưởng nhóm thám báo kia nhìn thấy thì cả kinh, lập tức lui lại nhường đường. Đoàn người tiếp tục chạy băng băng, lát sau đã biến mất trong màn tuyết.
"Tấn ca, là đội ngũ nào mà tơi tả như vậy?" Một thám báo trẻ tuổi tò mò hỏi, đầu đã đội mũ da gấu nhưng mặt vẫn đỏ ửng vì lạnh.
"Đừng nói mò." Trưởng nhóm thám báo nhất thời quát lớn, cẩn thận nhìn quanh như sợ người phía trước quay lại nghe được rồi mới nói: "Đó là huyết đồ kỳ của binh đoàn thứ 2."
Trưởng nhóm thám báo đã giảm âm lượng đến mức thấp nhất nhưng những người còn lại vẫn nghe được rõ ràng. Trong thoáng chốc tất cả đều cảm thấy rét lạnh sống lưng, đồng loạt quay đầu nhìn hướng đoàn người vừa biến mất. Xuyên qua màn tuyết mịt mù, xa xa tựa như có thể thấy được ánh đèn chập chờn của thành Bắc Sóc.
Xét thấy binh lực Đại Hạ hùng hậu, bảy ngày trước, tân vương Bắc Yến phát lệnh tập kết tại thành Bắc Sóc, hôm nay ngay cả đội ngũ cuối cùng ở tận Mỹ Lâm Quan xa xôi cũng đã tề tụ về đây.
Tuy đại chiến sắp diễn ra nhưng trước cửa thành Bắc Sóc vẫn tụ tập rất đông dân chúng chạy nạn, bão tuyết đã phá hủy rất nhiều nhà cửa cùng gia súc của dân chúng nên chỉ trong ba ngày ngắn ngủi số người bị chết vì lạnh và đói đã lên đến mấy trăm người. Vì vậy hiện tại bọn họ đều tụ tập trước cửa thành, hy vọng được phép vào thành tránh nạn. Thế nhưng, chiến tranh với Đại Hạ ở ngay trước mắt, thành Bắc Sóc đã sớm trong trạng thái trực chiến, tuy dân chạy nạn tụ tập rất đông ở cửa thành nhưng Yến Tuân vẫn hạ lệnh đóng chặt cửa thành phòng ngừa gian tế xâm nhập, còn cử hơn ngàn quân binh thay nhau canh phòng. Vì thế trước cổng thành ngập tràn tiếng kêu thảm thiết cùng tiếng khóc lóc của phụ nữ và trẻ em.
Bình luận