Chương 126: Trên đỉnh Mi Sơn
Ánh mặt trời gay gắt chói mắt, khi nhìn rõ người trước mặt, Sở Kiều chỉ có thể bật cười một cách bất đắc dĩ.
Ánh mắt Chiêm Tử Minh tự nhiên rơi lên người của Sở Kiều và Lương Thiếu Khanh vì hai người ăn mặc khác với những người còn lại, nàng im lặng nhìn một hồi rồi mới vỡ lẽ, tựa hồ vừa nhớ ra bọn họ là ai.
"Ngũ tiểu thư, những người này là nô lệ đào trốn của quý phủ chúng ta, hiện giờ vẫn còn năm người đang lẩn trốn chưa bắt được, còn lại đều đã bị lão nô bắt về hết rồi."
Tất cả đều là nô lệ đào trốn của Chiêm phủ? Sở Kiều hơi sững sờ, thời này nô lệ rất hiếm khi chạy trốn, bởi vì không có tiền cũng như không có văn tự tùy thân đi lại sẽ nhanh chóng bị bắt trở lại. Nhưng thoáng cái Chiêm phủ lại có nhiều nô lệ chạy trốn như vậy, đã xảy ra chuyện gì?
"Lưu hai người kia lại, đưa những người khác đi."
Lão nô kia 'dạ' một tiếng rồi mang người rời đi.
Chiêm Tử Minh mặc một thân y phục màu xanh thiên thanh nhìn vô cùng trang nhã thuần khiết, nàng nhìn Sở Kiều và Lương Thiếu Khanh một chút rồi nói: "Các ngươi không phải nô lệ, có thể đi."
Sở Kiều sửng sốt hỏi: "Ngươi cứ thế mà thả chúng ta đi?"
"Không thì như thế nào?" Chiêm Tử Minh thản nhiên nói: "Dựa vào thân thủ của ngươi, ta có muốn cũng không giữ được. Thay vì để ngươi tự mình chạy trốn, còn không bằng hào phóng một chút, thả ngươi đi thì hơn."
Dứt lời Chiêm Tử Minh cũng không hề nhìn hai người thêm lần nào, liền xoay người rời đi, phong thái vô cùng cá tính.
Sở Kiều và Lương Thiếu Khanh hai mặt nhìn nhau, không ngờ lại có thể dễ dàng rời đi như vậy, quả thực là ngoài dự đoán.
Một bộc nhân tiến lên, thấy hai người ăn mặc không tầm thường thì cũng không dám lề mề, sốt sắng nói: "Mời nhị vị đi hướng này, nếu tiểu thư đã để hai người đi thì xin mau nhanh chân một chút."
"Cảm ơn lão bá." Lương Thiếu Khanh lễ phép hỏi:"Xin hỏi đây là đâu vậy?"
"Đây là Chiêm phủ." Lão bộc nhân kia đáp: "Đây là phủ đệ của Chiêm gia ở Đường Kinh, nơi này tọa lạc phía Đông thành, các người ra khỏi cửa nhắm hướng Tây mà đi thì một lát sau sẽ có thể thấy được quảng trường chính."
Sở Kiều gật đầu, nơi này vị thế khá hẻo lánh, xem ra địa vị của Chiêm phủ ở Biện Đường cũng không tốt lắm.
"Lão bá, không biết quý phủ đã xảy ra chuyện gì? Tại sao có nhiều nô lệ chạy trốn như vậy?"
"Chuyện này ta biết." Lương Thiếu Khanh đột nhiên nói: "Ta cũng là đi theo một nhóm chạy ra ngoài đấy."
Sở Kiều sửng sốt, xoay đầu lại hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"
"Thái tử Biện Đường đại hôn, Chiêm phủ muốn xu nịnh bên trên nên định dâng lên một trăm nô lệ làm vật tế, sau khi được tin, mọi người đều đồng loạt tìm cách trốn."
Bình luận