🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 124: Cứu tinh đến

Phòng giam tù mù, khắp nơi đều là một mùi hôi thối đáng buồn nôn.

Sở Kiều và Lương Thiếu Khanh vừa mới đặt chân vào thì đã nghe bốn phương tám hướng không ngừng có tiếng người huýt sáo hô hào, "Này này! Mau nhìn kìa! Tiểu tử kia trở lại rồi!"

Cai ngục rút roi da ra quất mạnh vài phát vào song cửa buồng giam, lớn tiếng mắng, "Con mẹ các ngươi, đàng hoàng chút cho ta, ngứa da à?"

Sở Kiều quay sang thì thấy Lương Thiếu Khanh đang nhìn nàng, lúng túng cười nói: "Ha ha, đều... đều là người quen, gần đây ta cũng từng tới đây ở mấy ngày."

Mỗi lần như vậy, Sở Kiều luôn không nhịn được cảm thán tạo hóa thần kỳ, nhìn Lương Thiếu Khanh mà một câu cũng nói không nên lời, tức giận chỉ tổ lãng phí sức lực.

Được rồi, nàng thừa nhận bản thân giết người cướp của không ít, tội nghiệt quá nhiều nên có lẽ ông trời đã bắt đầu trừng phạt nàng rồi.

Hai người bị áp tải vào trong phòng giam, cai ngục gào thét mấy tiếng rồi khóa cửa lại, sau đó hùng hổ đi uống rượu. Sở Kiều đảo mắt nhìn thì thấy trong phòng giam còn hơn mười người khác, tuy hiện giờ là ban ngày nhưng cả đại lao chỉ có một cái cửa sổ nhỏ bé xíu trên nóc nhà, vì vậy bên trong vẫn tối đen như mực. Dẫu nhãn lực không tệ nhưng nàng cũng có thể dựa vào bóng đen mà đại khái đoán chừng.

Thấy có người đi vào, mấy người bên trong liền ném sang ánh mắt đầy địch ý, một số còn thậm chí cố ý di chuyển đến chiếm cứ chỗ còn trống.

Lương Thiếu Khanh hiển nhiên đã hết sức quen thuộc với nơi này, con mọt sách ngày thường mở miệng đều là nhân nghĩa đạo đức hiện tại lại hơi e dè, tự động nhích đến gần Sở Kiều, nhỏ giọng nói: "Tiểu Kiều, mấy người trong này rất hung dữ."

Hắn vừa dứt lời thì chợt có tiếng kêu thảm đột nhiên vang lên, thì ra Sở Kiều mới tiến tới mấy bước thì một người trong đó đột nhiên giơ giò muốn ngáng chân nàng, song nàng mới nhấc chân đạp một cái đã làm xương đùi kẻ nọ gãy kêu răng rắc, khiến hắn phải ôm chân gào khóc thảm thiết.

"Tránh ra!" Sở Kiều cũng không thèm liếc nhìn gã nọ, trực tiếp nói với mấy phạm nhân trong góc phòng tối đen như mực.

Tù ngục vốn là nơi kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu, đám phạm nhân nhìn thấy tên tiểu tử này y phục quý giá, thân thủ lại bất phàm thì không còn ai dám đụng chạm, nháy mắt đều tản ra chừa lại một góc trống. Sở Kiều ngồi xuống góc phòng giam, cũng không nói thêm tiếng nào. Lương Thiếu Khanh thấy vậy liền vội vàng chạy tới ngồi xuống sát bên cạnh nàng, sau đó còn vô cùng ngạo nghễ chỉ vào những người xung quanh, dùng giọng điệu lớn lối vừa học được trong mấy ngày qua nói: "Đều đàng hoàng chút cho ta! Chớ hòng ức hiếp người khác nữa!"

Haiz!

Sở Kiều thực muốn khóc, nàng lấy tay ôm gối rồi gục đầu xuống, phiền muộn đến chết đi được, thống khổ rên hừ hừ, "Tên này rốt cuộc ăn gì mà lớn vậy trời?"

Ai ngờ Lương Thiếu Khanh thính tai nghe được, lập tức xoay đầu lại lễ phép đáp lời: "Thì cũng là lúa gạo ngũ cốc các loại do dân chúng cực khổ cấy cày thôi, ta từ nhỏ đã không kén ăn, cái gì cũng ăn, no bụng là được, không quá kỹ tính."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...