Chương 123: Thư sinh xúi quẩy
Sở Kiều đảo hai vòng trên đường, thuận tay thó túi tiền của một gã công tử ăn vận lòe loẹt, bộ y phục rộng thùng thình của Gia Cát Nguyệt mặc trên người bị gió đêm thổi bay phần phật, thoạt nhìn giống như đạo bào. Nàng tựa lưng vào một gốc đại thụ, dốc túi tiền ra kiểm tra, nhìn đống vàng bạc nặng trịch lấp lánh thì sáng bừng hai mắt, vui vẻ huýt sáo một tiếng, tiêu sái đi ra đường lớn rồi tạt vào một cửa hàng may mặc.
Chỉ chốc lát sau, một vị công tử trẻ tuổi tuấn tú bước ra khỏi cửa hàng, tròng mắt trong trẻo như thủy tinh, môi đỏ hồng, tay cầm một cây quạt ra vẻ hào hoa, mười phần là bộ dạng của con cháu thế gia.
Đúng như lời Lý Sách nói, Đường Kinh hiện tại đang rung chuyển, trung ương quân bị diệt gọn trong nháy mắt, rất nhiều thế gia bị tiêu trừ tận gốc đuổi ra khỏi kinh thành, thực khiến lòng dân hoang mang, kẻ ra người vào Đường Kinh càng thêm tấp nập. Mà người đuổi bắt Sở Kiều lại càng không ít, ngoài Lý Sách ra thì thế lực khắp nơi đều đang âm thầm ra sức tìm kiếm thiếu nữ vô luận là đối với Bắc Yến hay Đại Hạ đều có tầm quan trọng như nhau. Vì vậy, các tửu lâu khách điếm đều đầy các thám tử thám báo từ các nơi tụ về.
Sở Kiều đắn đo một chút rồi quyết định, thay vì ở tại khách điếm, không bằng cứ nấp ở sòng bạc thanh lâu. Loại địa phương này tuy đông người nhiều miệng nhưng lại là nơi ẩn thân tốt nhất. Sẽ không ai ngờ được một cô gái thân đầy thương tích lại có gan chui vào mấy chỗ thị phi như vậy để trốn tránh sự truy lùng của thế lực bốn phương.
Hiện tại đã khá trễ, đường trung tâm vắng tanh nhưng phố Yên Hoa lại vô cùng náo nhiệt. Con phố này hơi hẹp nhưng lại rất đông người qua kẻ lại, hoa đăng sáng bừng, trên ban công của lầu các hai bên đường đứng đầy kỹ nữ trang dung lộng lẫy không ngừng nũng nịu cười duyên, phe phẩy khăn tay nhuộm hương khiến người đi đường hít thở không thông. Trên lòng đường cũng có không ít oanh yến chủ động mời chào kiếm khách.
"Vị tiểu tướng công này đi một mình sao? Không bằng vào trong ngồi một chút đi?"
Cảm thấy tay bị kéo lại, vừa dừng bước thì Sở Kiều liền cảm thấy rùng mình buồn nôn một trận. Nữ nhân này đã không còn trẻ, ít nhất cũng phải ba mươi lăm, toàn thân toát ra mùi son phấn nồng nặc gay gắt, đống phấn trát trên mặt dày đến độ như muốn rơi rụng từng mảng khi nói chuyện, xiêm y đỏ chót trên người cũng là loại vải rẻ tiền, lộ ra hơn nửa bộ ngực đã bắt đầu xệ xuống, da thịt trắng ởn, liếc mắt một cái cũng đủ biết là dạng người làm nghề gì.
Đôi mắt người đàn bà lộ ra vẻ khôn khéo từng trải khi thấy Sở Kiều trẻ tuổi, bà ta khoác tay lên vai nàng, sáp mặt đến gần, híp mắt cười nói: "Có cần người bầu bạn không?"
Sở Kiều hơi sững ra, không ngờ Biện Đường lại cởi mở như vậy, phải biết rằng, ở Đại Hạ thì loại công khai ra đường kiếm khách như vậy đều bị cấm tuyệt. Mặc dù Đại Hạ cũng có kỹ viện nhưng phần lớn là dành cho quan gia tiêu khiển, thường dân căn bản không được vào.
Bất quá, tuy có hơi kinh ngạc nhưng Sở Kiều vẫn che giấu rất tốt. Dù sao ở thế kỷ 21 nàng cũng là sĩ quan cao cấp, có cục diện gì mà nàng chưa từng trải qua chứ?
Bình luận