Chương 122: Tắm máu Đường Kinh
Đêm đầu tháng 3 năm 775 theo lịch Bạch Thương đã đánh một dấu mốc xuống sách sử Biện Đường, bắt đầu từ ngày đó, thái tử Lý Sách chính thức bước lên võ đài chính trị, lấy tư thái cùng vẻ mặt hoàn toàn bất đồng nhanh chóng chỉnh đốn cuộc nổi loạn của trung ương quân, người đời sau đặt tên cho ngày này là – hồ biến*.
*Hồ trong 'hồ ly', biến trong 'biến hóa'.
Tối hôm đó, Biện Đường trải qua một trận thanh tẩy chưa từng có, gió tanh mưa máu không hề báo trước nhấn chìm toàn bộ quý tộc thế gia ở Đường Kinh. Trong vòng vây của sói binh, thái tử Biện Đường trở lại cung Kim Ngô mở yến tiệc nhằm trấn an đám người cầm đầu trung ương quân, kể cả những lão binh đã về hưu cũng được mời.
Không ai hoài nghi cũng không một ai có lời chất vấn. Dù sao đi nữa, so với những hành động vô pháp vô thiên của Lý Sách lúc trước, chuyện mở yến hội linh đình ngay sau trận đại loạn kia có là gì chứ?
Thế nhưng, Lý Sách lại không hề lộ mặt trên buổi yến hội khoa trương kia mà chỉ tùy tiện ban xuống một chiếu lệnh. Người tạm thời đảm nhiệm vị trí thống lĩnh cấm quân thay cho Thiết Do là Lục Doãn Khê nhận được lệnh thì khóe mắt khẽ nhướng, mi tâm dần nhíu chặt, nhưng vẫn trầm giọng đáp: "Tuyệt không nhục mệnh!"
Ở hậu điện, Tôn Đệ cau mày tiến lên, nhỏ giọng đề nghị: "Chi bằng cứ phóng hỏa thiêu rụi điện thái tử, so với lý do kia thì người ta còn tin phục hơn."
Lý Sách khoa trương hừ một tiếng rồi quay đầu lại hét lớn: "Rồi sau đó Tôn Đệ ngươi sẽ xuất tiền xây lại điện thái tử cho ta à?"
Tôn Đệ nhất thời biến sắc, lập tức cao giọng nghiêm túc đáp: "Thuộc hạ chưa hề nói gì hết!"
Rất nhanh sau đó, trung ương quân y phục chỉnh tề lũ lượt tiến vào cung Kim Ngô tham gia yến tiệc, song vừa qua khỏi đại môn hoàng cung, chờ đợi bọn họ không phải bàn rượu thịt ê hề mà chính là một màn mưa tên sắc nhọn. Khi đó, những binh sĩ trẻ tuổi nhận bổng lộc cao nhất đế quốc cũng giơ cao tay từ biệt tính mạng, giống y như khi bọn họ phất tay hô to khẩu hiệu 'tất cả vì vinh dự của đế quốc'.
Trong đêm yến tiệc đó, toàn thể tướng lĩnh trung ương quân đều bỏ mình, nguyên nhân tử vong chính là... ngộ độc thức ăn...
Lúc Tôn Đệ lại một lần nữa không nhịn được oán trách chủ ý vô cùng hôi thối này của Lý Sách thì hắn chỉ lạnh lùng mỉm một nụ cười giảo hoạt như hồ ly, "Vô luận là chết bằng hình thức nào thì bọn họ cũng chỉ có một kết quả, không bằng cứ làm cho khoa trương một chút, trực tiếp để người khác biết được đám nhãi ranh kia là do ta giết chết."
Khi nói lời này, Lý Sách đang nhàn nhã thưởng thức nho tươi vừa được khoái mã chạy ngàn dặm đưa tới từ phương Nam, nho vừa nhiều nước vừa ngọt, mùi vị vô cùng ngon, được sĩ cơ quỳ trên mặt đất bóc vỏ từng trái một đưa vào miệng hắn. Trên mặt sĩ cơ vẫn giữ nụ cười yêu kiều tựa như không nghe thấy hai người họ nói chuyện, mà thực ra thì nàng cũng đích xác là không nghe được. Sĩ cơ trong cung đều vốn là nữ cô nhi câm điếc được bồi dưỡng thành, chính là loại đồ chơi tốt nhất.
Bình luận