Chương 121: Nam tranh nữ chiến
Không trung một mảnh u ám, mây đen giăng kín, cuồng phong khiến lá rụng cuộn vào đá lăn lăn trên mặt đất, cây cối xào xạt ngã rạp như muốn đổ, âm thanh gió rít nghe như tiếng gầm gừ của dã thú, đang giữa trưa nhưng lại không hề thấy bóng dáng mặt trời, Đường Kinh như bị bao phủ bởi một bầu không khí ngột ngạt nặng nề.
Cuối cùng một cơn mưa tầm tả trút xuống.
Cỗ xe ngựa chạy băng băng, người đánh xe không ngừng vung roi hét lớn. Đám lính cưỡi ngựa vây quanh bảo vệ cỗ xe, đoàn người nhanh chóng tiến về phía cổng cung. Gió cuốn cát đá quất mạnh lên thành xe ngựa kêu rào rào, tay Sở Kiều dính đầy máu tươi, nàng dùng lụa trắng che hơn nửa một bên mặt, lặng lẽ xem xét tình hình chung quanh, chờ thời cơ tốt nhất để chạy trốn.
Hẳn Yến Tuân vẫn chưa vào thành, bằng không nhất định hôm nay đã xuất hiện, nàng phải lập tức tìm được Yến Tuân. Nàng thực không dám nghĩ tới thế cục sẽ ra sao một khi chuyện này truyền đến tai Yến Tuân. Triệu Thuần tuy ngu xuẩn nhưng nàng ta cũng nói không sai, nàng và Yến Tuân chẳng những là cánh tay trợ lực cho nhau, mà còn là tử huyệt của đối phương.
Về phần Lý Sách, nàng cũng không tin hắn là loại dễ dàng bị người khác tính kế đến như vậy. Một con hồ ly như hắn không tính kế người khác thì người đó nên tự cảm tạ ông trời rồi. Bất kể là trong tình huống gì, nàng đều tin tưởng Lý Sách có đủ năng lực xoay chuyển cục diện.
Tiếng vó ngựa phá tan sự tĩnh lặng trên con phố dài, gió thu lành lạnh, cát bay đá chạy khiến khung cảnh càng thêm tiêu điều. Mắt thấy xe ngựa sắp vào rẽ vào đường lớn dẫn đến hoàng cung, cảm thấy đây chính là cơ hội tốt nhất, Sở Kiều quyết đoán mím môi, âm thầm chuẩn bị ra tay. Ngay lúc đó, liên tục có âm thanh chiu chíu đột nhiên vang lên, gián đoạn tiếng vó ngựa lọc cọc đều đặn. Chỉ một thoáng, đoàn binh mã Đại Hạ đều ngã rạp, kèm theo đó là tiếng ngựa hí cùng người kêu rên thảm thiết không ngừng khiến quang cảnh trở nên vô cùng hỗn loạn. Cùng một lúc, đông đảo sát thủ từ trên ngọn cây hai bên đường đồng loạt nhảy xuống, động tác giương cung vung đao cực kỳ chính xác không một khẽ hở. Bị tập kích bất ngờ không kịp phản kháng, đội ngũ quân binh Đại Hạ hơn hai trăm người thoáng cái đã bị thương hơn phân nửa, hàng ngũ rối loạn.
"Trời cũng giúp ta!" Sở Kiều mừng rỡ. Xem ra Triệu Thuần cũng có không ít kẻ thù, cơ hội trời ban như thế này mà không nắm chặt thì đúng là kẻ ngu.
Sở Kiều nhanh nhẹn nhảy khỏi xe ngựa, vừa định lẳng lặng chuồn êm thì trước mặt lại xuất hiện hai gã áo đen bịt mặt xông tới. Nàng cắn răng, xem ra mục tiêu của bọn họ đúng thực là cô công chúa xui quẩy Triệu Thuần này rồi.
Thân thể thiếu nữ chỉ khựng một chút liền lập tức động, nhanh hơn bất kỳ ai khác.
Sở Kiều xoay người tung chân đá mạnh vào hạ thân hai gã áo đen. Sau hai tiếng *bôm bốp* gỏn lọn là một tràng kêu la thảm thiết, giữa con đường dài vắng lặng, âm thanh đó càng thêm chói tai. Sở Kiều cũng không màng quay đầu lại thưởng thức thành quả mà liền lập tức bỏ chạy. Đối phương là kẻ thù của Triệu Thuần nên nàng cũng không ra tay quá độc ác, tuy nhiên việc hai gã kia còn có thể làm nam nhân bình thường sau khi trúng một cước vừa rồi hay không, đó cũng chẳng nằm trong phạm vi lo nghĩ của nàng.
Bình luận