🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 12: Phương thức sinh tồn

Xuống khỏi núi Bát Giác, vượt qua một dãy hòn non bộ chính là rừng mai. Hôm nay người kế thừa của các đại thế gia đều tụ tập ở phủ Gia Cát nên rừng mai được canh chừng vô cùng nghiêm ngặt, bên trong rừng hết sức an tĩnh. Thân hình nho nhỏ của Sở Kiều đi lại bên trong rừng mai, thỉnh thoảng còn thản nhiên kiễng chân hai một hai nhành mai.

"Ê! Ngươi, tới đây!"

Một giọng nói trẻ thơ bá đạo không chút khách khí đột nhiên vang lên, Sở Kiều ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy là một tiểu công tử khoảng hơn mười tuổi thân mặc cẩm bào, khoác ngoại bào màu xanh biếc, trên vạt áo thêu chỉ vàng lóng lánh tinh xảo, cổ quấn một cái khăn bằng lông đuôi chồn trắng như tuyết, để lộ khuôn mặt trơn bóng như ngọc, cái mũi nhỏ hiện giờ đang quyết liệt nhăn lại, đưa con ngươi đen như mực nhìn nàng chằm chằm, lớn tiếng kêu lên: "Chính là ngươi, ta đang gọi ngươi!"

Sở Kiều khẽ chau mày, thầm nghĩ cũng không nên gây chuyện nữa, vì vậy lễ phép khom người, hạ giọng nói: "Nô tỳ còn có việc, thứ cho nô tỳ không thể ở lâu." Dứt lời nàng liền xoay người rời đi.

Tiểu công tử sửng sốt, không ngờ nha đầu này vừa nói đi liền lập tức đi, cái mũi nhỏ xíu càng thêm nhăn, lập tức vung roi ngựa trong tay lên hét lớn: "Cẩu nô tài! Thật to gan!"

Sở Kiều nghe tiếng gió, lập tức khẽ dịch thân thể, quay đầu đưa cánh tay nhỏ trắng noãn ra chộp lấy ngọn roi ngựa, dùng ánh mắt sắc bén lạnh lùng nhìn lại.

Tiểu công tử nào ngờ tiểu nha hoàn Gia Cát gia lại mạnh mẽ như vậy, hắn dùng sức kéo roi về nhưng không được, cái miệng nhỏ nhắn chu lên, cả giận nói: "Ngươi muốn chết sao? Ta sẽ cho người chém ngươi!"

Sở Kiều lạnh lùng cười một tiếng, bàn tay đang nắm ngọn roi khẽ động, chiếc roi ngựa nhất thời trượt ra khỏi tay tiểu công tử, cuối cùng rơi vào trong tay Sở Kiều. Nữ hài tử chưa tròn tám tuổi, vóc người thấp bé, khuôn mặt nhỏ trắng nõn nà nhưng ánh mắt không hề vẻ non nớt. Nàng trầm tĩnh đi từng bước về phía trước, bình thản nói: "Roi ngựa là dùng để đuổi ngựa, không phải để đánh người."

Dứt lời, nàng đem roi ngựa đưa cho tiểu công tử rồi xoay người rời đi. Tiểu công tử nọ thấy tiểu cô nương này tuy tuổi còn nhỏ hơn mình nhưng khí thế lại hơn mười phần, thân thủ lại linh hoạt như vậy, trong lòng đột nhiên sinh ra ý nghĩ muốn thân cận.

Nhìn thấy nàng muốn đi, nhất thời có chút gấp, nhưng vừa rồi mặt mũi bị mất hết, cũng không tiện hạ giọng, cho nên hắn lập tức tức giận chạy lên vung tay ra ngăn ở trước mặt nàng, lớn tiếng nói: "Ngươi là hạ nhân ở viện nào của Gia Cát gia? Tên là gì? Ngươi có biết ta là ai không? Có tin ta thật sự sẽ kêu người lôi ngươi ra ngoài chém hay không?"

Sở Kiều ngẩng đầu lên, nhàn nhạt nhìn tiểu công tử một cái, đẩy tay hắn ra, kinh miệt nhướng mày: "Đánh không lại người khác thì luôn miệng nói đi tìm người khác giúp thì còn gì là bản lãnh nam nhi? Người như vậy có thân phận gì, ta một chút hứng thú muốn biết cũng không có."

Gốc mai khẽ lay động trong gió, tiểu công tử mặc cẩm bào đứng như trời trồng trong rừng mai, sững sờ nhìn theo thân thể nhỏ bé của Sở Kiều biến mất ở cuối rừng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...