Chương 118: Ngô đồng vạn dặm
Ban đêm lập thu hơi se lạnh, thân ảnh Lý Sách dần biến mất sau hàng lựu nở hoa đỏ thẫm, trên con đường lát đá xanh chỉ còn lưu lại mùi đỗ quyên thơm ngát cùng ánh trăng mênh mang. Hoa sen trong hồ nước trước cửa Mật Hà cư đã hoàn toàn tàn lụi, mặt hồ chỉ còn lơ thơ vài phiến lá cùng cỏ dại. Gió thu lướt qua mặt hồ khiến khuôn viên đình viện càng thêm thê lương.
Sở Kiều chậm rãi đi về phòng mình, gió thổi khiến mái tóc dài của nàng chập chờn như cánh bướm.
Diện tích của Mật Hà cư cực kỳ rộng lớn, tổng cộng có hơn ba mươi lầu gác cao thấp khác nhau, cây cỏ xen kẽ, bày trí vô cùng tinh xảo, có thể nhìn ra quang cảnh lúc cực thịnh sẽ như thế nào. Sở Kiều lẳng lặng sải bước trên con đường mòn vắng vẻ, thỉnh thoảng bị vài ngọn cây rũ xuống quét qua trán, đế giày thêu khá mỏng nên khi dẫm lên đá xanh lót đường, thấy hơi lành lạnh. Một cơn gió mang theo hương rượu nhàn nhạt thổi qua, Sở Kiều ngẩng đầu nhìn lên thì thấy trên nhánh cây ngô đồng bên cạnh tòa thủy các hai lầu có một nam tử mặc trường bào xanh nhạt đang lãnh đạm đứng đó, đầu hơi ngước, mắt hướng về khuê phòng của nàng ở phía đối diện.
"Là ai ở đó?" Âm thanh trong trẻo của thiếu nữ phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm, kinh động đến một đàn cò trắng trên hồ khiến chúng đập cánh bay tán loạn.
Nam nhân kinh ngạc quay đầu nhìn lại. Sở Kiều nhìn rõ mặt hắn thì nhất thời sửng sốt đến không nói nên lời. Diện mạo của người này từa tựa Lý Sách, dáng vẻ trong bóng tối nhìn như cùng của một người.
Nhưng chỉ sau một giây, Sở Kiều liền bỏ đi ý nghĩ buồn cười này, khách quan mà nói thì đơn giản là vì khí chất giữa bọn họ khác nhau đến vạn phần.
Nam nhân vịn tay lên nhánh ngô đồng, vẫn lẳng lặng đứng yên trong màn đêm nhàn nhạt hương hoa, dung mạo tuyệt mỹ được phủ bởi một tầng ánh trăng mờ ảo, tô thêm vẻ trong trẻo như sương lạnh cuối thu cùng vẻ u buồn như có như không của hắn.
Người nọ lẳng lẳng nhìn nàng, sau đó chậm rãi nhíu mày lại, "Ngươi là ai?"
Không gian nhờ nhờ ánh trăng, mặt hồ phản sáng lấp lánh ở xa xa, giọng nói của nam nhân cực kỳ trong trẻo và lạnh lùng, giống như giọt nước tan ra từ khối băng, nghe không ra chút tâm tình gì.
Sở Kiều chỉ nhìn một cái liền biết người này có thân phận bất phàm, nàng lễ phép tiến lên một bước, nhẹ giọng đáp lời: "Ta ngụ ở chỗ này, xin hỏi các hạ là ai?"
Người nọ như thoáng có chút sửng sốt, đáy mắt chợt trở nên mờ mịt, hắn thở dài một tiếng, thấp giọng lẩm bẩm: "Thì ra nơi này đã có người ở."
Ánh trăng đổ lên vạt áo của nam nhân, phản chiếu ánh sáng trắng loang loáng. Sở Kiều thấy lúc này bản thân nên nói gì đó rồi nhanh chóng xoay người rời đi để tránh chọc thêm thị phi, nhưng lời muốn nói lại nghẹn ở cổ, không đành lòng cắt đứt mạch suy tư của người nọ. Gió phe phẩy thổi qua khoảng không tĩnh lặng, xuyên qua tán lá kêu xào xạc.
Cuối cùng nam nhân nhảy khỏi cây ngô đồng, chậm rãi đi xuống từng bậc thềm đá, trên thủy các gió thổi rất mạnh khiến bụi bay mù mịt, làm cho Sở Kiều phải nheo mắt lại, đưa tay ra che ở trước trán.
Bình luận