🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 116: Tề tụ ở cổ thành

Đêm đó Sở Kiều nằm mơ, trong mộng xuất hiện hình ảnh một đêm bão tuyết dữ dội, con đường dẫn đến cung Thịnh Kim như dài vô tận, tĩnh lặng đến cực cùng, tiếng ca hát ở tiền điện bị gió mang đi xa, làn điệu uyển chuyển rộn rã, âm thanh thanh thoát trong trẻo như tiếng chuông tràn ngập khắp nội cung hoa lệ.

Trong mộng có người đang nắm tay nàng, vừa kiên định vừa ấm áp, tựa như cả đời cũng sẽ không buông tay. Từ chỗ tay bị đứt đoạn của người nọ không ngừng phun máu đỏ tươi nhưng trên môi hắn vẫn nở nụ cười, nói với nàng: "Không việc gì, không đau chút nào."

Nụ cười kia mơ hồ như lẫn trong màn sương, như cứa vào tim nàng. Đã nhiều năm như vậy nhưng nàng cảm thấy nó vẫn ấm áp như cũ, bất kể bên ngoài có bão tuyết hay mưa to gió lớn đến thế nào.

Tỉnh lại thì nước mắt đã ướt đẫm một bên gối, hoa văn tường vi thêu trên mặt gối bị ướt trở nên đỏ thẫm như máu. Sở Kiều kinh hoảng ngồi trên giường một lúc lâu, đột nhiên cảm thấy không thể chờ đợi thêm nữa.

................................................................................................

Dẫu bận rộn che dù cả nửa đêm, nhưng chúng cung nhân vẫn không cách nào ngăn được đám hoa sen tàn rụng. Sáng sớm, gió thu lành lạnh quét qua hồ sen tả tơi chỉ còn trơ cành, lá sen chồng chất lên nhau, để lộ ra làn nước đục ngầu bên dưới.

Trái ngược với hồ sen tiêu đàn là hình ảnh vườn cúc vàng nở rộ, trời mưa liên tục nên hoa cúc nở sớm hơn thường lệ, nhuộm vàng cả hoàng cung khiến nơi này như biến chuyển thành một địa phương khác.

Lúc ăn điểm tâm, Sở Kiều nghe nói người thị nữ vừa bay lên đầu cành kia ỷ được sủng mà kiêu, phạm phải điều kiêng kỵ của Lý Sách nên đã bị ném vào lãnh thất*. Trước đó vì được sủng ái mấy ngày liên tục nên cô gái kia hơi có chút kiêu căng hống hách, đã đụng chạm đến nhiều người. Nay thấy nàng ta bị rớt đài, đám phu nhân ở mấy điện khác liền liên thủ động chút tay chân với tình địch. Hiện tại lập thu, lãnh thất vừa lạnh vừa hẻo lánh, cô gái kia bị hành hạ một trận như vậy, cộng tâm trí bị khủng hoảng lo lắng, e sẽ khó qua khỏi.

*Lãnh thất cũng tương đương lãnh cung nhưng quy mô chỉ trong một cung điện.

Đám thị nữ chỉ nghị luận bàn tán một buổi rồi chủ đề này cũng dần bị cho qua, hiển nhiên sự kiện như vậy mãi đã thành chuyện thường, chẳng có gì đáng kinh ngạc nữa.

Nhưng Sở Kiều thì lại có chút âm trầm, nàng vẫn không hiểu rõ con người của Lý Sách, nhìn bề ngoài của hắn thì đa phần đều là bộ dáng cợt nhã không nghiêm túc, tuy biết rõ người này không đơn giản nhưng đôi khi vẫn khó tránh khỏi sơ suất thiếu cảnh giác.

Nam nhân này dù sao cũng là Thái tử của Biện Đường, trong tương lai chính là người đứng đầu một nước.

Ăn điểm tâm xong, Sở Kiều gọi người đi thông báo xin gặp Lý Sách, nhưng Thu Tuệ còn chưa đi thì Thu Thiền đã băng băng chạy vào, vừa thở hổn hển vừa nói: "Công chúa của Đại Hạ vào thành rồi!"

Sở Kiều sửng sốt, còn chưa lên tiếng Thu Tuệ đã hỏi trước: "Công chúa Đại Hạ nào? Không phải là vừa bị đuổi đi sao? Nhanh như vậy đã trở lại?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...