Chương 114: Nhu tình cuối hạ
"Cam thảo hương, tô hợp hương, mộc tùng hương, hoắc hương tươi, một cân đinh lan hương, kê cốt thảo, bạch đàn hương, hồi hương đen, nửa cân kim tụ hương, bạch chỉ hương, thiệt lan hương, hai cân nhưỡng khê hương, bách huệ hương, lưu ly hương..." Tiểu cung nữ Thu Tuệ ở một bên lẩm nhẩm đếm lại số đồ cần mang, hương liệu cùng dược vật thái y kê cho Sở Kiều cũng được nàng cẩn thận kiểm tra. Ngoài cửa còn có một xe đồ lớn, chất đầy da lông đắt tiền cùng vật dụng trân quý, cái gì cần có đều có, giống như đi dọn nhà vậy.
Tối qua Sở Kiều đã nói cho Lý Sách ý định của mình. Lý Sách cũng không nhiều lời ngăn cản mà chỉ bảo để cho thái y ngày mai chẩn mạch thêm một lần nữa, kê đủ thuốc rồi mới cho nàng lên đường. Hôm nay hầu như hơn nửa số thái y ở thái y viện đều ở đây, Đỗ lão tiên sinh cẩn thận dặn dò hồi lâu, còn viết lại những điều cần lưu ý xuống trên giấy đưa cho Thu Tuệ cất, bận bịu hết nửa ngày mới rời đi.
Bệnh tới như núi lở, bệnh đi như xe chỉ. Sở Kiều trúng độc đã lâu, muốn trị tận gốc cũng không đơn giản, cần phải tinh tế điều dưỡng cùng thuốc men đủ loại để từ từ trừ độc. Lý Sách chọn từ trong cung ra mấy thị nữ không có người nhà cùng Sở Kiều đi đến Bắc Yến, ngoài ra còn phái thêm năm mươi thị vệ hộ tống, đoàn người được dẫn đầu bởi thủ lĩnh thị vệ của Lý Sách là Thiết Do cầm theo kim bài của hắn mở đường.
"Cô nương, Bắc Yến lạnh lắm à?"
Từ lúc sáng khi biết mình phải cùng Sở Kiều đi đến Bắc Yến, tiểu nha hoàn Thu Tuệ vẫn còn trong trạng thái hưng phấn dị thường. Thiếu nữ không cha không mẹ, từ nhỏ đã lớn lên ở trong cung này không ngừng tranh thủ cơ hội hỏi han Sở Kiều, trong đôi mắt to tràn ngập mong đợi cùng hy vọng đối với hành trình sắp tới.
"Rất lạnh. Nơi đó một năm đã có sáu bảy tháng tuyết rơi, so với nơi này thì lạnh hơn nhiều."
"Vậy sao?" Thu Tuệ sửng sốt, mở to đôi mắt tròn xoe, vội vàng nói: "Vậy phải mang theo nhiều đồ da một chút."
Dứt lời nàng lại tất bật đi thu dọn đồ, chỉ một chốc sau, chẳng những lấy thêm rất nhiều đồ da còn thuận tay mang theo một đống lò sưởi tay cùng chậu than lớn nhỏ đủ loại.
Sở Kiều nhìn thấy thì không khỏi cười một tiếng, nói: "Đủ rồi đấy, mang nhiều như vậy, đừng nói là đi Bắc Yến, cho dù đi Bắc Cực cũng còn dư."
"Bắc Cực?" Tiểu nha hoàn lạ lẫm hỏi: "Bắc Cực là ở nơi nào vậy ạ?"
"Bắc Cực là nơi còn lạnh hơn cả Bắc Yến." Sở Kiều cười nói: "Chỗ đó quanh năm chìm trong bão tuyết, lạnh đến mức có thể đông cứng làm hỏng luôn lỗ mũi của em."
"Á!" Thu Tuệ sửng sốt, lập tức chụp lấy lỗ mũi như có tật giật mình, sau lại thở dài một hơi, "Kiến thức của cô nương thực rộng, cái gì cũng biết."
Sở Kiều nhướng mắt, khẽ cong khóe miệng, "Đọc vạn quyển sách không bằng đi ngàn dặm đường, Biện Đường và Bắc Yến cách xa vạn dặm, đến được Bắc Yến thì coi như em đã đọc vạn quyển sách, đến lúc đó có thể ghi danh đi thi tú tài rồi."
Bình luận