Chương 112: Vị Thái tử đa tình
Vầng trăng cong cong tỏa ánh sáng trắng nhạt bàng bạc như nước phủ xuống mặt đất, bao trùm cả cung Kim Ngô, mông lung như màn sương mù. Biện Đường thuộc phía Nam sông Xích Thủy, khí hậu ôn hòa, khung cảnh núi non hữu tình, cầu nhỏ bắc ngang hoa cỏ, kiến trúc hành lang ven hồ dài miên man không dứt.
Lý Sách giống như một cậu thanh niên vừa mới lớn, hưng phấn kéo Sở Kiều chạy băng qua từng tòa cung điện được bao phủ trong ánh trăng, gió đêm thổi khiến mái tóc dài buông xõa sau lưng Sở Kiều bay tán loạn, đôi lúc che cả mắt nàng.
Ánh trăng mênh mang như nước, những mảng tường đỏ ngói xanh theo phong cách cổ trang nhã được ánh trăng phản chiếu lấp lánh tựa ngọc, vạt áo đỏ thẫm của Lý Sách đón gió căng phồng như cánh diều, cung nữ thị tỳ cùng quan viên dọc hai bên đường gặp bọn họ đều không khỏi sợ hãi quỳ gối. Hai người chạy thật nhanh, sau lưng bọn họ còn có một đám đông cung nữ thị vệ theo hầu, người nắm váy người cầm đao tất tả chạy theo, thật giống như đàn bướm đuổi theo con gió. Mùi hương xa hoa đặc trưng của cung đình nhẹ nhàng phiêu tán trong gió đêm, vô số ngọn đèn Bát Bảo* đung đưa tỏa sáng như đom đóm bên bờ sông giữa hè.
*Đèn Bát Bảo: đèn lồng dùng trong cung đình
"Chờ... chờ một chút..." Độc trong người chưa được giải hết nên thân thể vẫn còn yếu, Sở Kiều mới chạy một chút liền đã thở hổn hển vì mệt.
"Chờ đã." Khó khăn lắm mới dừng lại, Sở Kiều một tay chống hông, tay còn lại chỉ vào Lý Sách, hổn hển hỏi: "Đồ điên họ Lý kia, ngươi muốn đi đâu hả?"
Vận động một hồi, khuôn mặt vốn tái nhợt của Sở Kiều hơi có vẻ hồng hồng, nàng mặc chiếc váy dài bằng lụa màu vàng nhạt có thêu một đóa tường vi cực lớn, tà váy mềm nhẹ thi thoảng bị gió vờn khẽ phất phơ, tỏa ra mùi thơm nhàn nhạt.
Lý Sách khom người cúi xuống gần Sở Kiều, mở to mắt nhìn nàng chăm chăm mà không nói tiếng nào. Đột nhiên, ánh mắt nam nhân chợt sáng bừng lên, hắn đứng phắt dậy vỗ tay cười một tiếng, sau đó trực tiếp đi tới cạnh một cung nữ, đưa tay gỡ cây trâm cài trên tóc nàng ta xuống.
Đó là một cây trâm bướm bằng vải màu lam nhìn rất tầm thường, là trang sức thường dùng của cung nhân, có điều thân trâm lại được làm bằng ngọc tím, thoạt nhìn hết sức tinh xảo. Lý Sách cũng tiện tay cởi chuỗi ngọc linh lung giá trị liên thành bên hông xuống tùy ý đưa cho cô cung nữ kia, cười híp mắt nói: "Đổi với ngươi."
Tiểu cung nữ sợ đến ngây người, lập tức quỳ rạp xuống đất, mặt trắng bệch, nói: "Nô tỳ không dám."
Lý Sách cũng không giận, chỉ ném chuỗi ngọc cho nàng rồi nói: "Không dám cũng phải đổi, ta thích vật này."
Sau đó hắn xoay người đi về phía Sở Kiều, vừa đi vừa giật con bướm trên cây trâm xuống, con bướm được dính rất chặt nên giật mãi không ra, hắn liền há miệng dùng răng xé đi, sau đó lập tức phun phì một ngụm, quay lại nói với tiểu cung nữ kia: "Sau này không được dùng hương hoa nhài nữa, rất khó ngửi."
Hoa ngọc lan hai bên đường vừa chớm nở, nửa khép nửa mở vô cùng thanh tao. Trời vừa có mưa to nên nền đất đầy nước bùn, Lý Sách cũng không ngại làm bẩn đôi giày quý giá của mình, tùy tiện đi thẳng vào trong hoa viên làm cho đám người phía sau đồng loạt kêu lên chói tai. Hắn chọn tới chọn lui rồi mới hái xuống một đóa ngọc lan màu tím nhạt, khéo léo cột đóa hoa vào đầu cây trâm, sau đó đưa lên trước mắt ngắm nghía một lát, khóe môi nở nụ cười vui vẻ.
Bình luận