Chương 110: Lý Sách đào hôn
Trên đỉnh Ngọc Bình, bên bờ hồ Đỗ Nam.
Sau trận mưa bão, sen trong hồ hầu như đã rụng hết, mặt nước chỉ còn trơ cành, thỉnh thoảng có cánh chim xẹt qua tạo lên từng gợn sóng nhẹ. Một chiếc cầu dây làm bằng ván gỗ cùng dây thừng bắc ngang qua mặt hồ, tuy có hơi xù xì mộc mạc nhưng giữa khung cảnh thiên nhiên lại thêm mấy phần nên thơ.
Gió thổi lả lướt, trăm hoa đua nở phủ trắng bờ hồ, cá dưới nước lượn lờ phe phẩy đuôi, tò mò trồi lên mặt nước nhìn ngắm xung quanh. Nền trời xanh thẳm, sau cơn mưa càng thêm trong trẻo không một bóng mây, ánh mặt trời phản chiếu mặt nước lấp lánh đến lóa mắt, tuy đã gần xế chiều nhưng vẫn sáng rực rỡ.
Chiếc cầu gỗ cong cong dẫn đến tiểu đình nằm giữa hồ, trong đình có một nam tử áo đỏ đang đứng, vạt áo bay bay trong gió, mái tóc đen dài buông xuống sau lưng, y phục đỏ thẫm thêu hoa tường vi tinh xảo, cánh hoa sống động như đang đung đưa trong gió. Nam nhân ngũ quan như vẽ, sống mũi cao thẳng, đuôi mắt khẽ xếch, dung mạo tuyệt sắc, nhìn qua đều tưởng lầm là một cô gái. Đôi mắt hẹp dài nhàn nhạt quét qua đám người đứng ngoài đình, khóe miệng khẽ mở, dáng vẻ ba phần ưu nhã, ba phần cao quý cùng ba phần yêu diễm, còn có chút cao thâm khó lường.
Có điều...
"Đều tránh ra hết cho ta! Bằng không ta chết cho các ngươi xem!"
Âm thanh chói tai vang lên một cách đột ngột trong phút chốc đã hoàn toàn phá hủy bức tranh thủy mặc hữu tình kia. Nam tử áo đỏ tay nắm chuôi một thanh đao nặng nề, dùng hết sức bình sinh muốn múa đao nhưng lại lực bất tòng tâm, nghiến răng run tay vận sức hồi lâu vẫn không nhấc được đao lên.
"Haiz, ta nói này điện hạ, chúng ta bây giờ không có tâm tình quản chết sống của ngài, dù sao hoàng thượng cũng đã lên tiếng rằng sống thấy người, chết phải thấy xác. Nếu lão nhân gia ngài không theo chúng ta trở về, chúng ta sẽ phải đi tới chỗ của Diêm Vương báo cáo đó." Một thị vệ trẻ tuổi khoác áo choàng xanh đen bộ dạng bất cần đang tựa vào cây cột ngoài đình, ra vẻ khổ sở nói với nam nhân bên trong.
Nam tử áo đỏ nghe vậy liền quay đầu sang, oán hận nói: "Lục Doãn Khê, ngươi được lắm, uổng cho ta thường ngày coi trọng ngươi, hôm nay ngươi lại dám bỏ đá xuống giếng, chờ ngày khác ta trở về kinh, nhất định sẽ bắt tỷ muội của ngươi vào cung thị tẩm."
"Haiz, điện hạ." Lục Doãn Khê ủ rũ nói: "Ngay từ lúc ta xúi quẩy bị giao cho nhiệm vụ này thì đại tỷ ta đã mang ba muội muội còn chưa xuất gia đi tới miếu Niệm An ở rồi, chỉ cần ngài chân trước bước vào Đường Kinh thì các nàng chân sau liền sẽ xuống tóc làm ni cô, dao dùng để cạo đầu cũng đã mài sẵn hết rồi."
"Cái gì?" Trên mặt nam nhân thoáng lộ vẻ sửng sốt, nhưng ngay sau đó liền thay bằng sự phẫn nộ cực độ, hắn tức giận nói: "Các nàng tình nguyện xuất gia chứ cũng không nguyện ý cùng bổn vương xuân phong một phen? Có lý nào lại như vậy!"
Vừa dứt lời nam nhân lập tức quay sang một đại hán áo nâu, hỏi: "Thiết Do, ngươi cũng đối địch với bổn vương sao?"
"Điện hạ." Nam nhân cao to cụp đầu đứng trên cầu, bộ dáng mơ màng như sắp thiếp đi, ỉu xìu nói: "Ta không có tỷ muội."
Bình luận