Chương 108: Nhìn thấy Yến Tuân
Mưa vẫn tầm tã, gió lạnh thấu xương vẫn gào thét, đất trời thê lương, không trung một mảnh tịch mịch, tiếng gió rít như tiếng gào của ma thú đang điên cuồng muốn rửa sạch thế gian. Những lưỡi đao sáng loáng phản chiếu màu máu đỏ tươi, lạnh lùng in bóng những khuôn mặt tàn khốc kia.
Mặc Nhi thét đến rách cổ, cậu bé liều mạng đấm lên lưng Gia Cát Nguyệt như phát điên. Đứa bé vừa trải qua cảnh nhà tan cửa nát này rốt cuộc đã hoàn toàn mất đi bản tính trẻ thơ, cậu như một con thú nhỏ bị buộc đến đường cùng, đôi mắt đỏ bừng trợn to, gào thét một cách tuyệt vọng.
"Tinh Tinh! Tinh Tinh!" Đứa trẻ liều mạng gào to, nước mắt chảy dài, giọng nói nức nở như chú sói con bị mẹ bỏ rơi.
Cậu bé vươn tay về phía thân thể mềm nhũn nằm trên mặt đất của đứa bé gái, ngực phập phồng thở từng hơi một, mưa tát xối xả lên mặt cậu, trong mắt cùng cả người cậu như bị nhuộm bởi một màu đỏ, nước mưa hòa lẫn máu tạo thành vũng đỏ xung quanh, mùi máu tanh quanh quẩn trong không khí, hòa lẫn trong từng cơn gió lạnh.
Một khắc kia, Sở Kiều siết thật chặt nắm tay, sấm chớp lần lượt nổ tung trên đầu tạo thành từng mảng thoáng sáng thoáng tối trên mặt nàng. Nàng hít một hơi thật sâu nhưng thân thể vẫn không thể kiềm được run rẩy, sắc mặt trắng xanh, đôi môi không chút huyết sắc, con ngươi đen tuyền như long lên. Nàng đột nhiên nhớ lại dáng vẻ bẻ nhỏ lúc rời đi của đứa bé gái kia, nhớ lại nụ cười đơn thuần mang chút lấy lòng của cô bé đối với mình.
Cô bé nói với nàng: "Tỷ tỷ, em đi đây, ngày mai sẽ quay lại."
Em đi đây, ngày mai sẽ quay lại... ngày mai sẽ quay lại... ngày mai sẽ quay lại...
Cảm giác bi thương xông lên ngang họng, Sở Kiều chậm rãi ngẩng đầu lên, sau đó nhảy xuống ngựa, ném bỏ đao sang một bên, nâng cao chiến đao, hai tay nắm chặt, ánh mắt lạnh như băng nhìn chăm chú về phía chủ trướng hoàng kim vàng rực kia.
"Đồ xấu xa! Xấu xa" Đứa bé trai vẫn đang gào khóc.
Gia Cát Nguyệt cũng nhảy xuống ngựa, bình tĩnh vỗ vỗ lưng cậu bé, trầm giọng nói: "Tiểu tử, tiết kiệm khí lực, rơi lệ cho kẻ thù nhìn chính là hành động hèn nhát."
Âu Dương Mặc đưa cánh tay nhỏ bé lên chùi nước mắt trên mặt, vẻ thơ ngây tinh khiết của trẻ con rốt cuộc đã không còn chút hiện hữu nào trong mắt cậu bé.
Thi thể của Tinh Tinh bị vất chỏng chơ trong một khe nước trước chủ trướng, trên người cô bé có một vết đao chí mạng, miệng vết thương đã bị nước mưa rửa thành trắng bệch. Hai mắt cô bé đang mở to, trong đó không có hận ý mà chỉ có sự kinh hoảng cùng vẻ lo lắng không thể tin được. Thân mình rất nhỏ, chân không mang giày, bàn chân be bé trắng muốt lộ ra khỏi ống quần, mà tay cô bé lại vẫn nắm chặt một thanh chủy thủ.
Chính là thanh chủy thủ Sở Kiều đưa cho cô bé lúc chào tạm biệt.
Bên cạnh cô bé có hai người trung niên, một nam một nữ, có lẽ là cha mẹ của Tinh Tinh.
Gió lạnh thổi lên vạt váy màu lam của Sở Kiều, chất vải quý giá hiện đã ướt đẫm, dính chặt lên người. Nàng ngẩng đầu lên, hít một hơi thật sâu, sau đó đột nhiên tiến lên một bước, trong mắt không còn chút do dự cùng bi thương nào. Thay vào đó là dũng khí cũng sự cố chấp trước nay chưa từng có, đủ sức hủy diệt bất kỳ chướng ngại vật nào.
Bình luận