Chương 106: Mưa gió kéo đến
Bên trong gian lều chật hẹp, bốn người nghiêm chỉnh tụ lại ngồi một chỗ, Gia Cát Nguyệt nhìn trên dưới đánh giá y phục tơ lụa đắt tiền trên người đứa bé trai một lượt, trầm giọng hỏi: "Ngươi là hài tử của Âu Dương gia?"
*Bốp* một tiếng, tay đứa bé trai vừa đưa ra lại bị nam nhân nào đó đánh rớt, cậu bé mếu miệng như lại muốn khóc, nhưng vẫn cố nhịn không dám khóc.
Sở Kiều nhướng mày, quay đầu nhìn đứa bé gái, nghiêm túc hỏi: "Tinh Tinh, là em mang cậu ấy đến?"
Tinh Tinh tuổi còn nhỏ nhưng bên trong đôi mắt to lại lộ vẻ thông minh, cô bé nghe hỏi thì len lén nhìn Sở Kiều một cái, sau đó cúi đầu, không nói tiếng nào.
"Không muốn nói thì bây giờ ta sẽ đuổi các em ra ngoài."
Tinh Tinh vội vàng ngẩng đầu lên, chớp chớp cặp mắt to tròn, ngọng nghịu hỏi: "Vậy nếu em nói thì chỉ đuổi một mình em ra thôi có được không?"
Cô bé vừa nói ra lời này, Sở Kiều nhất thời có hơi sửng sốt, chân mày cũng thả lỏng mấy phần, hỏi tiếp: "Tinh Tinh, em không biết là mang cậu ấy theo sẽ rất phiền phức sao?"
"Em... em biết." Cô bé quẹt mồm, nhíu chặt đôi lông mày nhỏ xíu, thực bất đắc dĩ nói: "Em không thể dẫn cậu ấy về lều nhà mình, cha sẽ nói cho Lâm quản gia biết."
"Cho nên em mới mang cậu ấy tới đây?"
Cô bé ủ rũ gật đầu, "Dạ."
"Hai người biết nhau?"
"Chúng em là bạn tốt." Tinh Tinh ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ lấm lem lộ vẻ nghiêm túc, cô bé ưỡn ngực khẳng khái nói như đang tuyên thệ: "Dọc đường đi chúng em đều cùng chơi với nhau."
"Cha..." Cậu bé con bên cạnh vừa kéo ống tay áo Gia Cát Nguyệt, vừa mếu miệng nói: "Mặc Nhi đói quá."
Sau khi bị Gia Cát Nguyệt trừng mắt một cái, cậu bé lại xoay đầu nhìn Tinh Tinh cầu cứu, chẳng qua trong đôi mắt kia phần lớn đều là vẻ nhăn nhó vì đói cùng vẻ tủi thân khi bị khi dễ, chứ không hề có tí cảm nhận gì với hai chữ 'bạn tốt' này.
"Đợi thêm một lúc nữa nhé." Tinh Tinh vỗ vỗ vai cậu bé, hai mắt lấp lánh như sao.
Gia Cát Nguyệt và Sở Kiều đột nhiên có chút sững ra, đứa bé gái con của nô bộc này cùng chơi với người ta bất quá chỉ một quãng đường ngắn nhưng lại dám mạo hiểm bằng mọi biện pháp cứu bạn như vậy. Hai chữ 'bạn tốt' từ miệng cô bé nói ra thực kiên định, kiên định đến mức khiến hai người trưởng thành ngồi đối diện bé bắt đầu kính nể, không nói nổi bất kỳ câu phản bác nào.
Nghĩa vô phản cố (làm việc nghĩa không hề chùn bước) như vậy, trong thế giới của người trưởng thành có lẽ đã sớm tuyệt chủng từ lâu.
Vẻ mặt Sở Kiều trở nên nhu hòa, nàng thấp giọng hỏi: "Em tìm được cậu ấy ở đâu? Cả ngày nay hai đứa trốn nơi nào?"
Thấy Sở Kiều lộ vẻ hòa hoãn, Tinh Tinh cũng lớn gan hơn nhiều, nói vô cùng đắc ý: "Tối qua có nhiều binh lính tới như vậy, em sợ nên chạy ra trốn ở phía sau đầm lầy. Sau đó nhìn thấy một vị đại thúc, hồi trước có gặp nên em biết người đó, là đại thúc trong nhà Mặc Nhi. Đại thúc cả người đầy máu nằm gục trong đầm, trong ngực ôm Mặc Nhi. Thúc ấy đã không còn thở nhưng tay vẫn ôm chặt Mặc Nhi không buông. Mặc Nhi bị dọa đến mặt mũi trắng bệch, muốn khóc nhưng lại không dám khóc. Cho nên em kéo cậu ấy ra, chờ đại binh đi xong liền dẫn về nhà."
Bình luận