Chương 104: Tín ngưỡng cả đời
Sáng ngày thứ hai, mặc dù Gia Cát Nguyệt ra ngoài từ rất sớm, xa xỉ vung ra một đống tiền lớn, nhưng tìm khắp thành vẫn không mua được một con ngựa hay thuê được một chiếc xe nào. Chỉ trong một buổi tối, ngựa trong toàn thành, thậm chí cả ngựa kéo của đám thương nhân đều bị ai đó thu mua sạch. Trong cơn tức giận, Gia Cát Nguyệt có thử tìm mua loại gia súc kéo xe khác như lừa hoặc la, thậm chí ngay cả bò hắn cũng hạ mình đi hỏi thăm.
Nhưng kết quả đều như nhau.
Cùng lúc đó, Sở Kiều ngồi trong gian phòng hảo hạng ở lầu hai, nhìn người của tiêu cục đi tới đi lui lớn tiếng kêu gọi, nàng khẽ nhíu mày, nhận ra có chút gì đó không ổn.
Lúc Gia Cát Nguyệt trở lại, hai người chỉ liếc mắt nhìn nhau, ai cũng không nói một lời.
Thời điểm đội ngũ ra khỏi thành, không phải là bốn năm trăm người như lời Vu tiêu đầu mà một đoàn người rồng rắn dài thượt, người đi đầu ra khỏi thành mà người phía sau vẫn còn chưa lên ngựa, tổng cộng khoảng hơn hai ngàn người. Một lượng lớn vật dụng thiết yếu, lương thảo, vàng bạc châu báu, tiền hàng chiếm gần hơn ba trăm chiếc xe ngựa, phía sau còn có một hàng phụ nữ và trẻ em y phục đẹp đẽ dài đến mức nhìn không thấy đuôi, được đoàn xe ngựa trước sau vây quanh, tràng diện có thể nói là vô cùng hoành tráng.
Hai người Sở Kiều và Gia Cát Nguyệt được an bài trong xe dành cho hạ nhân ở cuối đoàn, đó là một chiếc xe ngựa tương đối cũ, hiển nhiên là mới vừa được mua thêm, bên trong còn có chút mùi khó ngửi.
Lo lắng trước đó căn bản đều là thừa, bởi vì dựa vào thân phận hiện giờ của bọn họ, tuyệt đối sẽ không có cơ hội đến gần thiếu đông gia Lưu thị.
Lúc sáng, Sở Kiều đi theo sau nhóm hạ nhân vận chuyển hành lý, nhìn xa xa thấy một nam tử mặc cẩm bào màu lam được hộ vệ hộ tống lên xe ngựa. Khí hậu ở thành An Bách rất nóng nhưng nam nhân kia lại khoác một cái áo ngoài rộng thùng thình, khiến thân hình hắn nhìn có hơi gầy, mũ trùm đầu che kín mặt. Tuy nhiên, thân ảnh nửa ẩn nửa hiện lẫn trong màn sương sớm kia lại nhất thời khiến Sở Kiều cả kinh trong bụng.
Nàng không tự chủ dừng bước lại, nhìn theo bóng lưng kia dần đi xa, lên một cỗ xe tráng lệ khổng lồ mà không nhúc nhích một lúc lâu.
"Sao thế?" Gia Cát Nguyệt đi trước quay đầu lại, trầm giọng hỏi.
"Không có gì." Sở Kiều tự giễu cười cười, lắc đầu như muốn ném luồng suy nghĩ không thực tế kia ra khỏi đầu, "Đi thôi."
Xe ngựa chậm rãi chạy ra khỏi thành An Bách, Sở Kiều tựa đầu bên cửa sổ, vén một góc rèm lên nhìn ra ngoài.
"Đúng rồi." Như đột nhiên nhớ tới cái gì, Sở Kiều lấy ra một cái bọc nhỏ đưa cho Gia Cát Nguyệt, bình tĩnh nói: "Là ta dặn tiểu nhị ra ngoài mua lúc sáng."
Gia Cát Nguyệt nhận lấy bao y phục, mở ra thì thấy bên trong là một cái mũ trùm che gió cát, tuy đội lên có chút bất tiện nhưng cái mũ này nhìn cũng khá tinh tế, chất vải cũng mỏng nhẹ, đội lên cũng không quá nóng.
"Cẩn thận một chút vẫn hơn." Sở Kiều nhẹ giọng nói, ngay sau đó cười nhạt, "Mặc dù có thể không có cơ hội dùng đến."
Bình luận