Chương 103: Ta sẽ chờ xem
"Lưu Hi?"
Đóng cửa phòng lại, Gia Cát Nguyệt hỏi Sở Kiều: "Ngươi biết người này?"
Sở Kiều khẽ cau mày, trầm giọng nói: "Hẳn là từng gặp một lần."
"Chúng ta phải đi ngay bây giờ." Gia Cát Nguyệt nói một cách quyết đoán, lập tức bước tới ôm Sở Kiều lên, xoay người định đi ra ngoài.
"Chờ một chút." Sở Kiều vội vàng kêu lên: "Ta và hắn chẳng qua chỉ gặp một lần ở khoảng cách rất xa, ngay cả tướng mạo cũng nhìn không rõ, cũng chẳng nói một lời với đối phương, hơn nữa còn là chuyện rất nhiều năm trước."
Gia Cát Nguyệt vẫn nhíu chặt mày, Sở Kiều dĩ nhiên biết hắn đang lo lắng điều gì, liền nói: "Người bên ngoài chỉ cho rằng chúng ta là thường dân, ta lại có bệnh nên căn bản sẽ không có cơ hội gặp người khác, chỉ cần ta cẩn thận một chút thì sẽ không có việc gì."
"Hắn là cháu của Lưu Minh Tuấn?"
"Đúng?"
Gia Cát Nguyệt trầm tư một lúc lâu, sau đó chậm rãi nói: "Lưu gia ở Hiền Dương cũng coi như là hào môn phú gia, ngày đó khi ta vào thành Hiền Dương, không biết hắn có ở trong đoàn người nghênh đón hay không?"
Sở Kiều nghe nói thì nhất thời cả kinh, Gia Cát Nguyệt trầm giọng tiếp lời: "Vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn, sáng mai ta sẽ ra phố mua xe ngựa, chúng ta tự mình đánh xe đi Đường Kinh."
Sở Kiều gật đầu, hiện tại lập trường của nàng tương đối lúng túng. Lưu Hi là cháu Lưu Minh Tuấn, vậy thì cũng là hội viên của Đại Đồng Hành, nếu đã là người mình, một khi nhận ra nàng thì hắn dĩ nhiên sẽ dàn xếp ổn thỏa đưa nàng trở về Bắc Yến. Nhưng bởi vì có Gia Cát Nguyệt ở bên cạnh, nàng dĩ nhiên không thể để lộ thân phận cho Lưu Hi biết, hơn nữa Lưu Minh Tuấn là trưởng lão thuộc thế hệ trước của Đại Đồng Hành suy nghĩ cứng nhắc, không hoàn toàn chấp nhận Bắc Yến, hôm nay Gia Cát Nguyệt lại không có hộ vệ bên người, nếu Lưu Hi nổi lên ác ý...
"Nghỉ ngơi trước đi." Gia Cát Nguyệt đặt Sở Kiều trở lại trên giường, "Ta đi bảo tiểu nhị làm ít thức ăn, muốn ăn gì?"
Sở Kiều lắc đầu, nói: "Gì cũng được."
Gia Cát Nguyệt xoay người sang chỗ khác, vừa đi vừa lầm bầm: "Không gì cũng được thì còn cách nào khác chứ? Ở cái địa phương như này thì có gì ăn ngon sao?"
Mắt thấy sắp ra tới cửa, hắn đột nhiên quay trở lại đắp chăn cho Sở Kiều, nhìn thấy nàng có chút lúng túng nhìn mình thì cau mày, đột nhiên không có dấu hiệu báo trước nổi giận nói: "Nhìn cái gì? Mau khỏe lại nhanh một chút cho ta, ta không muốn mang theo ngươi trốn chui trốn nhủi như chó chui gầm chạn mãi như thế này, hừ!"
Nhìn theo thân ảnh dần biến mất sau cửa của nam nhân, Sở Kiều chợt có chút hoảng hốt, sau đó khóe miệng khẽ nhoẻn một nụ cười yếu ớt.
Dựa vào thế lực của Gia Cát gia, e rằng khắp đại lục Tây Mông đều có điểm liên lạc và người của họ, là một trong những thế gia nắm giữ mạch sống của đế quốc Đại Hạ, bọn họ tuyệt đối không chỉ có chút thế lực trên trường chính trị như vẻ bề ngoài.
Bình luận