Chương 102: Nguy cơ chạm mặt
"Chu tướng công, phía trước chính là thành An Bách. Chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở đó một đêm rồi sáng mai lại tiếp tục lên đường. Đi thêm hai ngày nữa là tới Đường Kinh rồi." Một gã đại hán tráng kiện có râu quai nón, vẻ mặt thật thà chất phác quay sang hướng về cỗ xe ngựa bọc vải bố Thanh Hoa, lớn tiếng nói.
Ngay sau đó, một đôi tay thanh mảnh nhưng không gầy, thoạt nhìn lại có vẻ tao nhã quý phái đưa ra vén rèm lên, để lộ một khuôn mặt tuấn lãng phóng khoáng. Nam tử một thân trường bào vải xanh đơn giản mà thoải mái, đôi mắt xếch nửa híp, sắc mặt trầm tĩnh, khí chất bất phàm, vừa nhìn liền biết xuất thân đại phú gia, nụ cười trên môi làm tăng thêm mấy phần cao quý khiến người khác không dám đến gần.
Nam tử nói với gã đại hán: "Đa tạ đại ca."
Gã đại hán bật cười lớn, lộ ra hàm răng trắng bóc, cất giọng ồm ồm: "Vợ cậu có khá hơn chút nào không?"
Nam tử nghe hỏi thì nhất thời lộ ra một nụ cười, gật đầu cười nói: "Nhờ có thuốc tốt của đại ca, đã khá hơn rồi."
"He he." Gã đại hán vui vẻ cười nói: "Dùng có hiệu quả thì tốt, ta vừa nhìn liền biết hai người chính là nhà giàu không quen chịu khổ rồi."
Nam tử khẽ gật đầu, dường như không muốn nhiều lời nên chỉ mỉm cười, nói: "Đại ca thật có mắt nhìn."
Gã đại hán thoải mái phẩy phẩy tay, cũng không trả lời lại. Gã nhìn theo rèm xe được thả xuống, che mất khuôn mặt mang nụ cười nhạt của nam nhân kia, nhẹ nhõm thở ra một hơi thật dài.
Người này cho dù có cười với người khác thì vẻ mặt vẫn lạnh như băng, trong mắt chưa từng thật sự mang ý cười, thực khiến người khác nhìn mà thấy sợ hãi. Đối với ai hắn cũng chỉ trưng ra có một vẻ mặt, chỉ ngoại trừ với cô vợ xinh đẹp trong xe kia thôi, bất quá vợ hắn đối với hắn cũng có chút kỳ quái, bệnh đến mức đó mà vẫn không nói tiếng nào.
Gã đại hán khó hiểu lắc đầu, phụ nữ như vậy gã quả thật lần đầu tiên gặp được.
"Hây! Các huynh đệ, nhanh một chút nào! Thêm chút sức, đến Đường Kinh sẽ được nghỉ ngơi thoải mái!"
Đội ngũ nhất thời vang dội tiếng hưởng ứng, tiếng hô hào sảng xuyên thấu tầng mây cao, khiến chim chóc bay ngang đều có chút hoang mang hoảng hốt.
Rèm vừa được thả xuống, nụ cười trên mặt nam tử nhất thời biến mất. Bên trong xe ngựa còn có một thiếu nữ y phục màu xanh nhạt hết sức lộng lẫy, chẳng qua vạt áo có chút không lành lặn, hiển nhiên là đã trải qua một đoạn đường xa lặn lội gian khổ.
Hai người này chính là Sở Kiều và Gia Cát Nguyệt. Dưới tác dụng của kịch động, Sở Kiều tuy cứng cỏi mạnh mẽ, nhưng nếu không có Gia Cát Nguyệt bảo vệ chăm sóc suốt đường đi thì nàng có thể đã sớm táng thân từ lâu.
Cô gái tên Tế Cửu kia nói không sai, độc trong người Sở Kiều tuy không phải kịch độc, nhưng cũng không phải là loại độc đơn giản.
Mặc dù phim ảnh trên TV có đặc tả kỹ lưỡng sự thần kỳ của độc dược cổ đại, nhưng phần lớn người ở thế kỷ 21 đều khinh thường. Ai cũng cho rằng khoa học kỹ thuật thời cổ đại rất khó luyện ra được độc tố cường độ mạnh, trừ độc của vài loại rắn độc hiếm thấy thì cũng không có gì có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Bình luận