🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 100: Thù lớn chưa trả

Hai người còn chưa tiến vào phòng thì đã nghe có một tràng cười sảng khoái truyền ra từ bên trong. Sở Kiều nhất thời dừng bước, khẽ nhíu mày. Gia Cát Nguyệt thận trọng quay lại nhìn nàng, mặc dù không nhìn thấy vẻ mặt nàng bên dưới tấm khăn dày cộm nhưng lại nhạy cảm nhận ra sự do dự của nàng. Hắn khẽ nhướng mày, nghi hoặc nhìn nàng rồi cũng không tiếp tục đi về phía trước nữa.

Ngay lúc đó, tiếng cười sang sảng trong phòng đến gần hơn, nam tử trẻ tuổi một thân trường bào xanh ngọc bằng gấm Tô Châu thượng đẳng tiêu sái bước ra, vừa cười vừa đi đến gần hai người, cao giọng nói: "Gia Cát huynh, đến Ổ Bành cũng không báo cho ta một tiếng, thật không phải tí nào."

Cảnh Hàm vẫn một bộ dạng vĩnh viễn tươi cười như cũ, hắn giơ tay định ôm lấy Gia Cát Nguyệt giống như gặp lại bạn cũ, vô cùng thân mật.

Gia Cát Nguyệt mặt không đổi sắc lặng lẽ lui người lại, không để Cảnh Hàm đến gần mình. Hắn khẽ gật đầu, không gần không xa nhàn nhạt cười nói: "Thì ra là tiểu Vương gia đến."

Cảm Hàm ôm hụt nhưng vẫn không hề cảm thấy ngượng ngùng, vẫn cười nói: "Ngày đó từ biệt đến giờ cũng đã hai tháng, phong thái Gia Cát huynh vẫn như cũ."

"Tiểu Vương gia cũng oai hùng không kém."

Cảnh Hàm nghe vậy liền ha ha cười lên, chậm rãi đi tới, mắt đảo một lượt qua bộ dạng ăn mặc kỳ dị của Sở Kiều, ngay sau đó liền giơ tay vỗ lên vai Gia Cát Nguyệt một cái, thấp giọng nói: "Gia Cát Tứ nhà ngươi giỏi lắm, ta còn hỏi sao ngươi không thông báo ta biết, thì ra là đang chìm vào nhuyễn ngọc ôn hương. Vừa rồi nghe lão tiểu tử Điền Nhữ Thành kia nói ta còn không dám tin."

Một cái vỗ này của hắn khiến Sở Kiều nhất thời nhíu mày, chủy thủ kẹp ở cánh tay thả xuống, suýt nữa đã động thủ ngay tại chỗ. Bởi vì hắn vừa vỗ đúng ngay đầu vết thương trên vai Gia Cát Nguyệt.

Song Tứ thiếu gia Gia Cát gia xưa nay quen ăn sung mặc sướng vẫn không có chút phản ứng, chỉ nhàn nhạt liếc Cảnh Hàm một cái, thờ ơ nói: "Đã biết mà còn đêm khuya kéo ta tới đây."

"Còn không phải vì hiếu kỳ sao?" Cảnh Hàm hạ mắt đánh giá Sở Kiều, ánh mắt nheo nheo tinh ranh như mắt mèo, buồn bực nói: "Ta muốn xem là giai nhân cỡ nào mà có thể mê hoặc ngươi đến thần hồn điên đảo như vậy. Nhất định là quốc sắc thiên hương."

Dứt lời hắn liền đưa tay muốn vén tấm khăn phủ trên mặt Sở Kiều lên.

"Cho dù là thiên tiên hạ phàm cũng không liên quan tới ngươi." Gia Cát Nguyệt dứt khoát phủi tay Cảnh Hàm đi, cười nói: "Ai bảo ngươi tới muộn một bước chứ."

"Hai vị không nên đứng ở hành lang trò chuyện, Điền mỗ đã chuẩn bị rượu cùng đồ nhắm, bằng hữu cũ hai người gặp lại, theo lý nên cùng uống một chén." Điền Nhữ Thành ưỡn cái bụng bự như có mang đứng ở cửa, vóc người không còn oai hùng như xưa mà đã trở nên béo ụ.

Cảm Hàm choàng tay lên vai Gia Cát Nguyệt, hướng về Điền Nhữ Thành cười nói: "Ta nói này lão Điền, ngươi có mỹ nhân lại giữ riêng hiếu kính Tứ thiếu gia, còn ta thì không có miếng nào."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...