Chương 10: Vừa mới bắt đầu
Tháng 12, phía Tây của Thượng Thận xuất hiện loạn dân, vị trí sao Xích Thủy không ổn định, ánh sáng sao Thiên Lang ảm đạm, sao Đại Kim bị chệch vị trí. Không đến hai mươi ngày, náo động càng lúc càng lớn, hơn vạn dân chúng Thượng Thận đã bị cuốn vào trong khói lửa chiến tranh. Thượng Thận có vị trí địa lý đặc thù, là nơi tiếp giáp giữa đất phong của gia tộc Ba Đồ Cáp và quản hạt Bắc Yến dưới quyền của Yến vương. Thời bình hai bên tranh đoạt địa phận này không ngừng nhưng khi có loạn thì lại thoái thác đùn đẩy lẫn nhau. Cho đến nay, dưới sự quản thúc chặt chẽ từ đế đô Chân Hoàng, gia tộc Ba Đồ Cáp và Yến vương cũng đồng loạt phái tinh binh đi bình loạn, nhưng cũng chỉ là lý luận suông, cố làm ra vẻ mà thôi. Bạo động từ nạn dân gây ra không hề giảm bớt mà ngược lại càng ngày càng thêm nghiêm trọng, văn thư cầu cứu các loại không ngừng bay đến đế đô, thỉnh cầu hội trưởng lão phái binh giúp đỡ.
Ngày 27 tháng 12, sao Phá Quân xuất hiện làm lu mờ sao Chiêu Minh, thái cung Khâm Thiên bói ra quẻ: "Hướng Thái Bạch trống rỗng, phía Xích Thủy âm lãnh, Phá Quân hiện thế, chính là đại hung!"
Bảy đại môn phiệt* thương thảo cả đêm, quyết định cử bộ binh Hoàng Thiên đi Đông Bắc bình loạn Thượng Thận. Tấu chương được đưa đến cung Thịnh Kim, hoàng đế liền duyệt một chữ 'chuẩn'.
*Môn phiệt = quý tộc; nhà thế phiệt (trong xã hội phong kiến chỉ những gia đình có quyền có thế)
Trong khoảng thời gian ngắn, đế đô Chân Hoàng xuất hiện đại loạn, phe phái các đại thế gia đều vô cùng khẩn trương, trong bóng đêm thâm trầm đen như mực, mạch nước ngầm dưới tầng băng dày cộm đã bắt đầu nặng nề chảy một cách mãnh liệt.
Ngay lúc này, Sở Kiều đang ở tại Bắc Đình sục sạo các bụi cỏ khô tìm kiếm hang ổ của đám rắn ngủ đông. Đột nhiên nghe thấy tiếng kèn vang rền còn hơn tiếng kêu cao vút của bạch hạc, âm thanh như muốn xuyên thủng màn nhĩ nặng nề mà hùng hồn kéo dài một hơi, nàng chậm rãi đứng thẳng người, nheo mắt nhìn về phía Nam, là hướng cung Thịnh Kim tọa lạc.
Màn đêm dày đặc bao phủ khiến con đường trở nên rất khó đi.
Sau giờ Ngọ ngày thứ hai, bên dưới mái ngói lưu ly Thanh Sơn viện có hai con chó tuyết bằng ngọc đáng yêu, tia nắng ban mai chiếu rọi xuống mặt ngọc phản chiếu ánh sáng trong suốt lấp lánh. Trận đại tuyết đầu mùa tối qua đã phủ một lớp tuyết dày hơn một tấc lên trên nền đất, hạ nhân quét dọn đều đưa mắt nhìn thẳng khi đi ngang hai con chó tuyết bằng ngọc, dường như e sợ nhìn nhiều hơn một cái liền sẽ rước họa vào thân.
Cẩm Ti trên người mặc áo gấm màu tía, la quần màu hồng phấn, hông thắt dải lụa hồng nhạt, đứng trên mặt tuyết trắng lóng lánh càng thêm vẻ thanh tú xinh đẹp. Nữ hài tử cả ngày hầu hạ bên cạnh Tứ thiếu gia chỉ mới mười ba tuổi nhưng đã trỗ mã trở nên vô cùng duyên dáng yêu kiều. Tiểu cô nương thường ngày rất dịu dàng ngoan ngoãn khi đi theo bên cạnh chủ tử hiện giờ lại có chút ngang ngược, nàng đưa ánh mắt chán ghét nhìn đám hài tử trên người chỉ mặc một cái áo ngắn thật mỏng đang ôm chặt con chó tuyết bằng ngọc, ngữ điệu lạnh lẽo nói: "Ôm chặt vào, thiếu gia đã nói đây là ngọc sống, chỉ cần mượn hơi người thì sẽ càng thêm sáng bóng, đám nô lệ ti tiện các ngươi hôm nay gặp may mới được làm việc cho Tứ thiếu gia, không được lười biếng. Khi ta trở về, phát hiện ai không nghe lời thì sẽ ném tất cả vào hồ làm thức ăn cho cá sấu."
Bình luận