Chương 596: Chương 596
Phòng y tế hậu đài võ quán. Nhân viên y tế đã bị Vệ Lãng và Lạc Vũ ném ra ngoài cửa.
Lê Tiếu nằm ngửa trên giường bệnh, nhìn trần nhà đến xuất thần. D
Từ đầu đến cuối Thương Úc đều không nói gì, môi mím trắng bệch, nét mặt âm trầm nghiêm túc.
Thiết bị trong phòng y tế của võ quán khá thô sơ, ngoài thuốc men cần thiết, thì đến máy đo cũng không có.
Anh kéo xe chữa trị qua, lựa mấy lọ glucose, xé túi kim châm, thành thạo rút glucose vào trong ống tiêm.
Dõi mắt nhìn lại, phòng y tế màu trắng chỉ có bóng dáng màu đen bắt mắt của Thương Úc bận bịu trước giường bệnh.
Anh chích mấy mũi glucose cho Lê Tiếu, thỉnh thoảng liếc mặt cô, đáy mắt âm u.
Lúc này, điện thoại trong túi Nam Hân reo lên.
Cô nàng lấy ra xem, do dự đi đến mép giường: “Tiếu Tiếu, là A Xương gọi.”
Lê Tiếu vừa đưa tay chuẩn bị nhận lấy, Thương Úc đã lạnh lùng nói: “Bật loa ngoài.”
Nam Hân nhìn khí thế ác lệt bao quanh anh, lập tức ấn loa ngoài.
Đầu điện thoại kia, giọng nói thận trọng của A Xương truyền đến: “Cô Bảy, cô ở đâu? Tôi lấy thuốc về rồi.”
“Phòng y tế, đến đi.” Giọng Lê Tiếu yếu ớt. A Xương đáp lại rồi cúp điện thoại.
Thương Úc vẫn đang bận rộn bên giường bệnh, nghe cuộc đối thoại liền nhìn sang, đôi mắt sâu thẳm đen ngòm kinh người.
Sau khi Lê Tiếu vào võ quán, A Xương không đi theo.
Như vậy, ắt hẳn cô đã sớm biết mình sẽ bị thương, nên mới dặn A Xương đi lấy thuốc trước.
Xương cằm anh đanh lại, nhắm mắt nén cơn giận trong lồng ngực, mò tay đến eo Lê Tiếu, vừa chạm vào đã nhận ra cơ thể cô hơi run.
“Không gãy xương sườn, em có sờ qua rồi, chắc chỉ nứt xương thôi.” Lê Tiếu đè cổ tay Thương Úc, đôi mắt trong trẻo nhìn thẳng vào anh.
Ngay khi bước lên lôi đài, cô đã biết, tối nay muốn thoát ra nguyên vẹn là chuyện không thể nào.
Nữ vương quyền anh càn quét bao năm ở võ quán ngầm đâu dễ dàng bại trận.
Cô quyết tâm đánh thắng nên mới để bản thân bị thương.
Nhưng kết quả này đã tốt hơn những gì cô
dự tính, chí ít không gãy xương sườn.
Thương Úc cụp mắt, tóc lòa xòa trước trán.
Anh lấy mu bàn tay sưng đỏ của Lê Tiếu ra, giọng rất khàn: “Kiên nhẫn một chút.”
Thấy vậy, Lê Tiếu mím môi gật đầu, mặc anh lấy ngón tay dò vết thương.
Mười mấy giây sau, có lẽ đã xác nhận Lê Tiếu không nói dối, nét mặt âm u của anh mới khá hơn.
Không lâu sau, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân rối loạn, kèm theo mấy tiếng kêu rên.
Lạc Vũ và Nam Hân chuẩn bị ra cửa xem sao, thì A Xương đã đẩy cửa đi vào.
Trên sàn nhà ngoài phòng y tế có mấy tên tay chân võ quán bị gã đánh nằm đo đất.
Bình luận