Chương 594: Chương 594
Nghe vậy, Lê Tam thôi nhìn, liếm quai hàm, phụ họa: “Ừ.” Chỉ mong thế.
Mấy chữ cuối đã đến bên môi nhưng anh không thốt ra nổi.
Lê Tam tin vào năng lực của Tiếu Tiếu, nhưng vẫn hiểu rõ thực lực của Đan Mẫn hơn Thương Úc.
Trên lôi đài, Lê Tiếu nghe câu hỏi của Đan Mẫn, không trả lời ngay mà nghiêng đầu nhìn Thương Úc dưới đài, ánh mắt bình thản xa xăm.
Sóng âm của biển người không ngừng vang bên tai, hai người chỉ nhìn nhau.
Lê Tiếu cong môi quay đầu lại, dù không nói gì cả, Thương Úc cũng đọc ra được ý định cô muốn truyền đạt thông qua vẻ mặt kiên định kia.
Cô muốn nuốt lời.
Ngay lập tức, tay anh co lại thành quyền, đường nét anh tuấn bao trùm sương lạnh.
Lê Tiếu cong môi cười với anh, rồi hướng đến Đan Mẫn, vung quyền luôn không nhiều lời.
Đan Mẫn khinh bỉ cười nhạt pha lẫn đắc ý, lập tức ra tay theo, đón thẳng quả đấm Lê Tiếu vung đến.
Ngay từ khi bắt đầu, hai người vung quyền chạm nhau, cũng đã mở màn cho trận đấu quyền anh nữ kéo dài một tiếng đồng hồ tối nay.
“Đan Mẫn, cố lên!”
“Đan Mẫn đánh ngã cô ta đi!”
Khán giả đã đặt cược vung tay kêu gào.
Một vài người ít ỏi đặt cược cho Lê Tiếu thì ôm mặt không dám nói gì.
Trận so tài trên lôi đài mới bắt đầu, bầu không khí ở đây đã được đẩy lên cao.
Vì trên lôi đài, Lê Tiếu xoay một vòng tránh cú đá hông của Đan Mẫn, sau đó ngồi xổm xuống dạng chân càn quét dưới chân đối phương.
Đan Mẫn nhạy bén dịch chân tránh thoát công kích của Lê Tiếu, đồng thời nâng đầu gối thúc mạnh đến cằm đối phương.
Nếu lần này bị đá trúng, chắc chắn xương cằm của Lê Tiếu sẽ vỡ nát.
Cô khó khăn ngửa ra sau, một tay chống sàn, trong lúc né tránh, nhắm chân trụ của Đan Mẫn đá ngang.
Tình huống nghìn cân treo sợi tóc, thế trụ của Đan Mẫn không được vững, cơ thể hơi chao đảo.
Mà Lê Tiếu dù tránh được cú nâng đầu gối, nhưng cũng bị sượt qua trán.
Mũ rơi xuống.
Trán cô cũng trầy vì quần cargo thô ráp của Đan Mẫn.
Mới qua ba phút, tình hình đã vô cùng căng thẳng.
Khi mũ của Lê Tiếu rơi xuống, dưới ánh đèn pha sáng trưng, gương mặt kiêu hãnh với cái trán đã đỏ lên xuất hiện trên màn hình lớn.
Khắp võ quán, sau một thoáng thất thanh ngắn ngủ, không biết tiếng gào lớn phát ra từ đâu, thức tỉnh tất cả mọi người.
“Cô Bảy, cô ấy là cô Bảy!”
“Cô Bảy nào? Con cái nhà ai?”
“Thất tử biên giới, cô ấy là một trong Thất tử!”
Bình luận