🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 589: Chương 589

Trong ký túc xá, Lê Tiếu nửa tỉnh nửa mê cảm thấy hơi ồn.

Điều kiện ký túc xá công xưởng biên giới đương nhiên không so được với ở nhà hay khách sạn.

Bãi tập ngoài cửa sổ người đến người đi, tiếng ồn ào khiến không một ai có thể ngó lơ.

Lê Tiếu than khế, buồn bực kéo chăn che mặt.

Nhưng điện thoại dưới gối không ngừng rung lên, cô gãi đầu, cầm điện thoại lên, suy nghĩ mông lung nhận cuộc gọi: “Nói đi.”

11

Lê Tiếu buồn bực trả lời: “Nhanh qua đây đi, mốt tôi về rồi.”

“Ừ, tôi tìm bình hoa cho.” Nói xong câu này, cô cúp máy, ném đại điện thoại đi, tính tiếp tục ngủ bù.

Nhưng, dường như có gì đó là lạ.

Lê Tiếu hơi khép mắt, vẫn đắp chăn trên mặt, hé ra một khẽ hở ngửi thử, có mùi hương quen thuộc trôi lửng lơ xung quanh.

Ảo giác sao?

Lê Tiếu xoa trán, nghi ngờ mình tương tư thành bệnh, nếu không sao lại ngửi thấy mùi hương của Thương Úc?

Không chỉ có thế, dường như còn nghe được giọng nói mê người của anh: “Tỉnh ngủ rồi?”

Lê Tiếu trùm chăn lên mặt, phiền quá đi.

Một là tức giận vì thiếu ngủ, hai là ở biên giới, cô vẫn chưa tìm thấy cảm giác thuộc vê.

Rõ ràng vô cùng thân thuộc, nhưng không dậy lên chút lưu luyến nào.

Lê Tiếu không ngừng thở dài, mò điện thoại muốn gọi cho Thương Úc.

Lúc này, chăn che mặt cô dường như bị ai đó kéo đi.

Lê Tiếu chợt mở mắt, ngồi bật dậy, vì động tác quá nhanh mà cứ thế va vào ngực ai đó đang cúi người.

Cô cứng đờ trong lòng đối phương.

Chóp mũi là mùi hương của anh, trước mắt là bờ vai của anh, Lê Tiếu nằm yên trong lòng anh quên cả phản ứng.

“Ngủ đến ngơ người rồi sao?” Giọng quyến rũ của anh vang lên bên tai, cùng với bàn tay khẽ đặt lên gáy cô. Lê Tiếu quay đầu lại từng chút một, vô cùng ngạc nhiên.

Cô chắc chắn đây là công xưởng biên giới chứ không phải biệt thự Nam Dương.

Lê Tiếu hơi mơ hồ, đưa tay sờ gò má Thương Úc, sau đó bóp nhẹ.

Ý cười bên môi anh càng sâu, thoáng ngửa đầu ra sau kéo giãn khoảng cách, đầu ngón tay ấm áp kẹp cằm cô: “Cho rằng mình đang mơ sao?”

Ừm, xem ra là người thật rồi.

Lê Tiếu thu lại ánh mắt ngạc nhiên, liếc qua bài trí đơn giản trong phòng, lại nhìn Thương Úc, nghi ngờ hỏi: “Sao anh lại đến biên giới?”

“Đi công tác.”

Anh ngồi bên mép giường, đôi mắt sâu thẳm hiện ý cười trêu chọc: “Ngủ đến giờ mới dậy, tối qua thức đêm sao?”

Lê Tiếu vuốt tóc tại xốc xếch, “ừ” một tiếng rồi nói: “Ra ngoài làm vài chuyện.”

Lúc này, cô không nói rõ được trong lòng mang cảm xúc gì, người yêu đang ở ngay trước mắt, không ôm chầm còn đợi gì nữa?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...