Chương 587: Chương 587
Anh Tang bỗng dừng lại, dây chuyền vàng trước ngực cũng lung lay theo: “Cô… đợi đã!”
Người này là Tang Dịch, ông chủ Tập đoàn 201 hoạt động sôi nổi vùng giáp biên giới Myanmar.
Nói đơn giản là thủ lĩnh thổ phỉ có quý nhân tương trợ, mới đó đã thành ông chủ tập đoàn.
Gương mặt hắn ngăm đen, trông khá phổ thông, ăn mặc sơ mi hoa đỏm dáng, tóc vuốt keo dày, dây chuyền vàng trước ngực có treo Phật Di Lặc.
Lê Tiếu nghe gọi cũng mặc kệ hắn, bước nhanh trên cầu thang.
Tang Dịch vội đuổi theo, vệ sĩ ở sau không hiểu gì, Nam Hân theo sát cũng hết hồn.
Tang Dịch này xảo quyệt lại giỏi tính kế, dù hợp tác nhiều năm với công xưởng biên giới, nhưng trước giờ không ai mò được lai lịch của hắn.
Nghe nói hắn là phường côn đồ từ khu ổ chuột biên giới, sau khi phất lên thì mở công ty, mấy năm nay kiếm bộn tiền.
Dường như hắn có chống lưng, nhưng không biết cụ thể là ai.
Tang Dịch bước vài bước đã tới bậc thang, vừa đưa tay hướng đến Lê Tiếu thì A Xương và Lạc Vũ đã đề phòng cản lại động tác của hắn.
Sau đó…
“Chị! Có phải chị không!”
Nam Hân: “???”
Hơn ba mươi tuổi đầu rồi còn gọi ai là chị nữa vậy ông?
Tiếng hô này của Tang Dịch gọi cả Lê Tam đến.
Chiều nay hắn nói muốn tới bàn chuyện hợp tác, Lê Tam biết được cũng chẳng buồn nhiều lời với hắn, sắp xếp Nam Hân thay mặt.
Vào lúc này, người trong hành lang không quá đông, ai nấy cũng trợn mắt há miệng nhìn Tang Dịch, vệ sĩ sau lưng hắn cũng ngây ra.
Dù gì một người nham hiểm xảo trá như hắn rất hiếm khi trưng ra vẻ mặt nịnh nọt như vậy.
Lê Tam cắn điếu thuốc, bước nhanh đến chỗ cầu thang, cau mày nhìn mấy người trên đó, nheo mắt lại nguy hiểm: “Tang Dịch, anh muốn làm gì?”
Tang Dịch cứ như không nghe thấy.
Dù bị A Xương và Lạc Vũ cản đường, hắn vẫn không ngừng giậm chân, kêu với theo bóng lưng Lê Tiếu: “Chị, chị Tiếu, là tôi, Tiểu Dịch đây mà.”
Lê Tam kích động muốn móc súng bắn nát hăn.
Có biết xấu hổ không vậy, lại còn Tiểu Dịch?
Lê Tiếu bị buộc đứng lại, ngửa đầu nhìn trần nhà, sau đó bình thản xoay người, đứng trên bậc thang nhìn Tang Dịch.
Hắn vừa mừng vừa sợ: “Chị, rốt cuộc chị cũng quay lại rồi…”
“Ra ngoài rồi nói.”
Lê Tiếu lên tiếng ngắt lời cảm khái của Tang Dịch, lạnh lùng liếc hắn, ra hiệu Lạc Vũ và A Xương tránh ra, im lặng đi xuống cầu thang.
Tang Dịch xoa tay hấp tấp theo sau lưng cô.
Lê Tam: “???”
Anh khó hiểu, nhìn Lê Tiếu, thấp giọng hỏi: “Tiếu Tiếu, em biết hắn à?”
Bình luận