Chương 586: Chương 586
Lê Tiếu ném lon bia rỗng đến công tắc cạnh cửa, “cạch” một tiếng, đèn bật sáng đột ngột khiến cô híp mắt chưa kịp thích nghi.
Thương Úc nhìn gò má hơi đỏ của cô qua màn hình, khẽ nhướng mày: “Đến đại bản doanh làm gì?”
Lê Tiếu cầm lon bia uống hai ngụm, nói lời sâu xa: “Xác định lại một việc.”
Môi anh hơi nhếch lên, giọng thẩm rượu có vẻ quyến rũ: “Không vui sao?”
“Không hẳn vậy.” Lê Tiếu giãn chân mày, mắt nhìn đêm khuya tối om: “Thật ra em cũng đã sớm đoán được.”
Cô không đến mức phải canh cánh trong lòng vì chuyện của Doãn Mạt, vì cô không thể thay đổi được sự thật đã định, nghĩ nhiều cũng chỉ vì tự chuốc lấy phiền mà thôi.
Sau màn hình, Thương Úc nhấp mấy ngụm, lại nhìn Lê Tiếu, trầm giọng hỏi: “Ra ngoài có dẫn theo Lạc Vũ không?”
“Đương nhiên rồi.” Lê Tiếu mím môi cười, nhìn đồng hồ, chuẩn bị kết thúc cuộc gọi: “Anh không cần lo cho em, muộn lắm rồi anh nghỉ sớm đi. Em xong việc sẽ về Nam Dương, chắc không quá ba ngày đâu.”
Yết hầu anh chuyển động, nói lời sâu xa: “Được, yên tâm đợi anh.”
Lê Tiếu cho rằng anh bảo cô yên tâm chờ anh ở Nam Dương, nên bảo được rồi tắt cuộc gọi.
Nhà chính Parma.
Thương Úc đặt điện thoại xuống, ngửa đầu nốc cạn ly rượu Tây.
Thương Tung Hải ngồi nghiêng người ở đối diện cầm một quyển sách y cổ, liếc Thương Úc: “Con cũng không nên để mình con bé đến biên giới. Miền đất không người cai quản, dễ xảy ra chuyện lắm.”
Thương Úc mím môi, gõ ngón tay trên bàn: “Ba tính bao giờ mới đưa hết bản dịch cho cô ấy?”
“Sao rồi?” Thương Tung Hải ngạc nhiên nhướng mày, đáy mắt sâu xa: “Con bé nóng vội à?”
Anh nhìn ông, cong môi nói: “Ba dốc hết công sức sắp xếp mọi điều, vì muốn thấy cô ấy sốt ruột sao?”
Thương Tung Hải lạnh nhạt: “Con thì hiểu gì, nói ba nghe, giờ con bé có cảm giác gì với nội dung tự truyện?”
“Xem cuộc đời của người khác thì cần có cảm giác gì?”
Thương Tung Hải cau mày, ánh mắt cha con giao nhau, một lúc sau ông mới thở dài: “Được rồi, con về chuyến này, mang thêm hai mươi trang cho con bé đi.”
Anh châm nửa ly rượu, cho thêm đá viên lắc nhẹ: “Bốn mươi trang.”
Thương Tung Hải híp mắt, bắt đầu trả giá: “Chỉ còn lại sáu mươi trang, nên cùng lắm ba chỉ có thể đưa con ba mươi trang”
Ánh mắt Thương Úc hiện ý cười, anh đồng ý: “Được thôi.”
Hôm sau, nắng mai mờ nhạt, sương mù bao phủ bầu trời biên giới.
Lê Tiếu ra khỏi ký túc xá, đứng trước bãi tập trống trải, xoa cổ, ngoái đầu nhìn thấy A Xương chạy bộ từ bên ngoài trở về.
Trán gã mướt mồ hôi, nắm vạt áo thun lau mặt: “Cô Bảy, muốn ra ngoài sao?”
Lê Tiếu nhìn đồng hồ trên điện thoại, nhàn nhạt đáp: “Phải, đưa chìa khóa xe cho tôi, tôi cần ra ngoài một chuyến.”
Bình luận