🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 585: Chương 585

Nơi này là đại bản doanh của Thất tử biên giới.

Mỗi tòa lầu ứng với một người, tòa lầu của Lê Tiếu ở sau cùng.

Lạc Vũ vẫn còn đang đánh giá cảnh sắc ngoài cửa xe, Lê Tiếu ngồi hàng sau đã mở mắt, tự ý đẩy cửa bước xuống.

Trước cửa sắt chạm hoa, Lê Tiếu đến bên tường, mở một viên gạch ngầm, bên trong là máy kiểm tra vân tay và mống mắt.

Sau ba giây ngắn ngủi, máy kiểm tra truyền đến giọng báo cáo dịu dàng: “Tiểu Thất, hoan nghênh về nhà.”

Giọng nói cài bên trong là của Tiêu Diệp Huy, lần này nghe lại ngỡ như đã qua một đời.

Năm xưa khi lập hệ thống phòng ngự, anh ta đã thu lại giọng nói mở cửa cho từng người.

Lê Tiếp đóng gạch ngầm lại, thoáng nhìn trên màn hình xác nhận vân tay, nét mặt nghiền ngẫm.

Bên trên có dấu vết đã chạm qua gần đây.

Cửa mở ra, Lê Tiếu lại lên xe.

A Xương lái vào khu, nhanh chóng dừng lại cạnh tòa nhà ở cuối.

Văn Trại đã lâu không có người ở, cỏ dại đầy xung quanh, hoang vu như một tòa thành ma.

Lúc này Lạc Vũ mới giật mình hiểu ra, khu Văn Trại là địa bàn của cô Lê.

Xuống xe, Lê Tiếu đứng trước tòa lầu, ngước nhìn vách tường hiện ra dấu vết ngấm mưa, cong môi, nghiêng đầu hỏi A Xương: “Người của đội Bảy giờ ở đâu?”

A Xương bước lên trước: “Đều trú đóng ở khu ổ chuột, cần tôi gọi họ về không?”

“Trước mắt không cần.”

Vừa nói, Lê Tiếu vừa bước vào, hệ thống trước cửa tòa lầu vẫn xác nhận bằng mống mắt.

Cửa mở, ba người đi vào, bên trong tối mờ, bụi đất lơ lửng.

A Xương tiện tay bật đèn, đèn đuốc sáng trưng trong chốc lát.

Vì hệ thống điện đã lâu không sử dụng nên Lê Tiếu không dùng thang máy mà lên trên bằng cầu thang bộ.

Mấy phút sau, phòng làm việc tầng trên cùng, dù ánh đèn sáng rực vẫn không thể giấu đi không khí nặng nề vắng lạnh.

Từ lúc đến Văn Trại đến giờ, Lê Tiếu rất ít nói.

Cô dừng chân trước cửa sổ rất lâu, tầm mắt có thể thu hết toàn cảnh của sáu tòa lầu phía trước.

Một lúc sau, cô cúi đầu nhìn cửa sổ đầy

bụi, dặn dò A Xương: “Đến phòng giám sát

gửi video giám sát trong vòng một năm trở

lại đến máy tính của tôi.”

“Vâng.”

A Xương đáp lại, rời khỏi phòng làm việc. Lạc Vũ nhướng mày, chẳng trách máy xác nhận mống mắt ngay cửa vẫn còn hoạt động, thì ra Văn Trại vẫn luôn duy trì trạng thái có điện, cả camera cũng vận hành bình thường.

Không lâu sau, Lê Tiếu lấy một chiếc laptop trong ngăn kéo bàn làm việc vừa dày vừa nặng.

Dù đã để không ba năm, nhưng tốc độ khởi động máy không hề trì trệ.

Tặng đậu

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...