🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 584: Chương 584

Hôm sau, chạng vạng. “Lê Tiếu ngồi xếp bằng trong phòng trà biệt thự, đặt điện thoại trên giá đỡ, trên màn hình là gương mặt ôn hòa của Tô Mặc Thời.

“Ba Thẩm đã qua thời kỳ nguy hiểm, tịnh dưỡng thêm một thời gian sẽ hồi phục, ngày mai anh về Liên minh Y học, em muốn đi cùng không?”

Lê Tiếu dựa lên bục trà, gật đầu: “Mai em tính đến biên giới.”

Tô Mặc Thời trầm ngâm mấy giây: “Cũng được, quay lại xem sao, tạm thời giải sầu. Anh có nói với Reid rồi, để họ chỉnh lý lại tất cả tài liệu nghiên cứu và đặc thù lâm sàng chuyển cho em. Nếu có nhu cầu, em có thể họp video với họ bất kỳ lúc nào.”

“Vâng, cảm ơn anh.”

Tô Mặc Thời mỉm cười, dặn dò thêm mấy câu rồi nhanh chóng kết thúc cuộc gọi.

Không lâu sau, cửa phòng trà bị đẩy ra, Thương Úc đi vào ngồi xuống cạnh cô.

Một tay Lê Tiếu chống má, mắt lưu luyến trên người anh.

Dạo này, chứng hoang tưởng và hưng cảm của anh không hề phát tác, nhưng không đồng nghĩa chúng không tồn tại.

Thương Úc quá am hiểu việc dùng ý chí mạnh mẽ của mình để áp chế ảnh hưởng phát bệnh, nên cô vẫn không biết được rất cuộc bệnh của anh đang trong giai đoạn nào.

Có lẽ vì ánh mắt Lê Tiếu quá chuyên chú nên anh lấy kẹp cho lá trà vào bình, nghiêng đầu nhìn cô: “Đang nhìn gì thế?”

Đầu ngón tay hơi lạnh của lê Tiếu chạm lên gương mặt anh, mô tả đường cong trên đó: “Hôm qua em nghe Lưu Vân nói anh phải về Parma?”

Thương Úc cầm ngón tay cô xoa xoa: “Ừ, có việc cần xử lý, mai anh lên đường.”

Ngày mai cô cũng lên đường đến biên giới.

Lê Tiếu nhướng mày: “Thế bao giờ anh quay lại?”

Anh cong môi, đôi mắt sâu thẳm hiện ý cười, nhéo cằm xinh đẹp của cô: “Chắc không chênh lệch gì với em.”

Lê Tiếu đáp lại, không nghĩ nhiều cũng không hỏi nhiều.

Sáng hôm sau, Lê Tiếu và Lạc Vũ xuất phát đến sân bay, buổi chiều Thương Úc cũng cất cánh đến Parma.

Trong khoang máy bay, Vọng Nguyệt và Truy Phong ngồi cạnh quầy bar nhìn nhau, sau đó đồng thanh hỏi: “Lưu Vân đâu?”

Truy Phong đá Vọng nguyệt một cước: “Sao tôi biết được?”

Vọng Nguyệt xòe tay: “Không thì cậu hỏi lão đại đi.”

Truy Phong lườm đối phương rồi trầm tư.

Lạ thật, từ hôm qua đã không thấy tung

tích Lưu Vân rồi, lẽ nào cậu ta bị lão đại cử

đi làm nhiệm vụ bí mật nào đó?

Một giờ chiều, tại sân bay biên giới.

Lê Tiếu mặc đồ thường màu đen đút hai tay vào túi đứng trước cầu thang mạn một lúc, sau đó chậm rãi bước xuống.

Lạc Vũ và A Xương một trái một phải nghiêm túc đi sau lưng cô.

Cách biệt ba năm, bước lên mảnh đất này lần nữa, cảm giác xa lạ bỗng nảy sinh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...