🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 582: Chương 582

Khi đĩa bay bay lên không trung, Vệ Lãng giơ tay nổ súng.

Nhưng Lê Tiếu còn nhanh hơn anh ta, sau mấy tiếng súng vang lên, tất cả yên ắng lại.

Vệ Lãng cũng nổ súng, nhưng anh ta chỉ bắn trúng mảnh vỡ của đĩa bay.

Ngay hiện trường, trừ tiếng gió thổi qua, không nghe được âm thanh nào nữa.

Tỷ thí như vậy rất hiếm gặp.

Một mình cô Lê dùng quãng thời gian ngắn nhất, loại đi chín tay súng giỏi nhất Nhị Đường.

Thật ra thì sau khi kết thúc ván thứ hai, đã dễ thấy được kết quả.

Dù là số lượng hay tốc độ bắn trúng đĩa bay, không ai bì được Lê Tiếu.

Kết quả sau cùng, hai mươi ba chiếc đĩa bay, Lê Tiếu bắn trúng mười hai.

Tỷ lệ hơn một nửa, chiến thắng chẳng chút hồi hộp.

Vệ Lãng là Đường chủ của Nhị Đường, dù thất bại, nhưng nét mặt anh ta không hề chán nản.

Thậm chí anh ta rất hưng phấn, dáng vẻ còn muốn bàn luận thêm với Lê Tiếu.

Đúng lúc này, Lê Tiếu đặt súng lên bàn, xoa cổ tay, nhìn Vệ Lãng đang hưng phấn: “Cảm ơn Đường chủ Vệ.”

“Không dám, không dám, tôi cam lòng chịu thua.” Vệ Lãng vừa nói vừa bảo người thay khẩu Beretta 92F trên bàn, nhìn thấy động tác xoa cổ tay của Lê Tiếu liền dò xét: “Cô Lê có muốn nghỉ ngơi một lát không?”

Lê Tiếu nhìn Thương Úc cách đó không xa. Dưới ánh nắng, ánh mắt anh dịu dàng, dáng người nổi trội.

Cô không kịp nói nhiều, anh đã sải chân bước đến, kéo cổ tay cô đặt vào lòng bàn tay mình nhẹ nhàng xoa nắn, sau đó lại ấn gan bàn tay cô: “Mệt chưa?”

Lê Tiếu giãn ngón tay, cười khẽ: “Vẫn ổn.”

Đã một thời gian dài cô không tập xạ kích, dù kỹ thuật không bị lụt nhưng phản lực của Beretta vẫn khiến tay cô tê rần.

Lê Tiếu cụp mắt nhìn động tác của Thương Úc, chợt cảm thấy mình trở nên yếu ớt hẳn.

Trước kia cô vác súng tự động tham gia chiến đấu, bả vai bị ma sát ứa máu cũng chẳng thấy gì.

Nhưng cứ ở trước mặt anh, cô lại vô cùng thỏa mãn vì sự chiều chuộng này.

Thành viên đứng một bên quan sát tự dưng bị thồn thức ăn cho chó.

Truy Phong nghiêng người dựa vai Vọng Nguyệt, đôi chân run rẩy như trúng gió đứng không vững.

Anh ta nghĩ đến lúc trước mình không sợ chết sáp lại Lê Tiếu, may mà khi đó cô không mang súng, nếu không chắc giờ mộ cũng xanh cỏ rồi nhỉ?

Năm phút sau, sát hạch bắn mục tiêu cố định bắt đầu.

Cửa ải này đơn giản hơn nhiều, chỉ đấu một ván, mười người chia ra các vị trí ngắm bắn bia, ai ghi điểm cao nhất người đó thắng.

Danh hiệu trăm phát trăm trúng của Vệ Lãng cũng vì thế mà có được.

Vì anh ta chỉ cần cầm súng là có thể trúng vào hồng tâm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...