Chương 575: Chương 575
Mấy phút sau, Nam Hân cầm điện thoại rời khỏi phòng làm việc.
Lê Tam ngậm điếu thuốc, hùng hổ ngồi trên ghế xoay, liếc anh Hai Lê Ngạn đang ủ rũ cúi đầu: “Anh đến biên giới không nói cho Tiếu Tiếu biết à?”
Lê Ngạn liếc đối phương: “Không, dạo này con bé bận làm, anh không muốn quay rầy.”
“Nói đi, rốt cuộc anh tìm Nam Hân làm gì?”
Lê Tam phả khói về phía Lê Ngạn, mày kiếm giương cao lộ vẻ nguy hiểm.
Lê Ngạn mím môi, nhìn Lê Tam mặt đang lạnh tanh, trầm ngâm mấy giây rồi lựa chọn nói thật: “Bảo cô ấy tìm người giúp anh, nếu không còn có thể làm gì?”
Lê Tam hoài nghi nheo mắt: “Người nào khiến anh phải chạy đến tận biên giới để tìm? Người đó ở biên giới à?”
“Không có ở đây, anh cũng không biết đang ở đâu.” Lê Ngạn đứng dậy đạp ghế ra, đi đến trước cửa sổ phòng làm việc, nhìn bãi cỏ bên ngoài, buồn bực gãi đầu: “Hai hôm nữa anh sẽ đến phòng đấu giá Myanmar đưa mấy bức tranh, vừa hay ngang qua nên tới xem. Không tìm được người thì thôi, anh vốn cũng không ôm hy vọng là bao.”
Thật ra rất hiếm khi Lê Tam thấy Lê Ngạn chán chường như vậy.
Trong ấn tượng, anh Hai là một thương nhân khôn khéo, trừ danh họa ra, không thứ gì khác có thể thu hút sự chú ý của anh.
Lần này đúng là đầu tiên từ khi sinh ra.
Lê Tam cắn điếu thuốc: “Không phải anh cố ý đến biên giới tìm Nam Hân à?”
“Anh cố ý đến tìm cô ấy làm gì, trong tay cô ấy có tranh đẹp chắc?” Lê Ngạn xoay người, nhướng mày hỏi lại.
Lê Tam giãn nét mặt, ngồi thoải mái hơn: “Cô ấy không có, anh cần bức tranh nào cứ nói với em, đừng phiền cô ấy.”
Lê Ngạn mỉm cười, nén buồn bực trong lòng, nhìn Lê Tam: “Chú Ba, chú hơi lạ rồi đấy. Dù cô ấy là thuộc hạ đắc lực của chú, chú cũng cần bảo vệ thế à? Ông đây là anh Hai của chú, sao chú cứ đối xử với anh như phòng cướp thế?”
Đặc biệt là lúc mới vào cửa, nét mặt Lê Tam cứ như đang bắt gian.
“Nói nhảm nhiều thế!” Lê Tam bấm điều thuốc, phủi đi tàn thuốc trên quần huấn luyện: “Không phải anh muốn đến Myanmar sao, giờ em phái người đưa anh đi.”
Lê Ngạn nhíu mày: “Không vội, anh…”
Lê Tam không cho Lê Ngạn cơ hội từ chối, cứng rắn nói: “Nếu giờ anh không đi, thì chờ Tiểu Tiểu đến tóm anh về.”
“F*ck, Lê Tiểu Tam, chú nói cho Tiểu Tiểu biết rồi à?” Lê Ngạn hít một hơi lạnh, trừng mắt khó tin. Đ
Lê Tam hất cằm ra ngoài cửa: “Biên giới nhiều việc, anh đừng làm rộn thêm nữa, đi nhanh lên.”
Cứ thế, Lê Ngạn còn chưa tìm được vị trí của Mạc Giác, nửa tiếng sau đã bị Lê Tam hốt lên trực thăng đưa đến Myanmar.
Không phải Lê Ngạn cố ý làm loạn, mà vì tự dưng người đi theo mình hai năm lại vô cớ biến mất.
Vì một số thói quen đã định hình, khiến anh chợt không thể thích ứng, lại không dám để Tiếu Tiếu biết, nên mới dùng cách lòng vòng chạy đến biên giới bảo Nam Hân hỗ trợ tìm Mạc Giác.
Bình luận