🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 569: Chương 569

Mới đó đã là chiều thứ Sáu.

“Lê Tiếu ngồi trong phòng họp Sở nghiên cứu, đối diện với Viện sĩ Giang và Giám đốc Vương Tranh.

Hai người đang tận tình khuyên bảo, hy vọng cô có thể ở lại.

Lê Tiếu rất hiếm khi mềm lòng, nhưng cũng không phải người có lòng dạ sắt đá.

Cô cụp mắt, đút hai tay trong túi áo blouse trước bụng: “Thầy, Giám đốc Vương, sắp tới rất có thể con phải thường xin nghỉ, quá trình nghiên cứu không thể phạm sai lầm, nếu nguyên nhân vì mình con…”

“Nghiên cứu viên Lê, nếu vì chuyện xin nghỉ thì không cần phải rời khỏi Sở nghiên cứu. Cô cần thời gian nghỉ bao lâu cứ nói với tôi. Nếu hạng mục nghiên cứu gen không đủ nhân viên, sở chúng ta có thể tùy thời điều những nghiên cứu viên khác đến hỗ trợ. Cô không cần phải lo lắng chuyện này.” Giám đốc Vương nói.

Với Sở nghiên cứu, việc mất đi Lê Tiếu chắc chắn là tổn thất rất lớn.

Bỏ qua việc cô là thiên kim nhà giàu bậc nhất Nam Dương, thì chỉ dựa vào việc Ủy viên trưởng Liên minh Y học đối xử đặc biệt với cô, cô đã không phải người bình thường rồi.

Lê Tiểu bình tĩnh nhìn thẳng Vương Tranh,

sau cùng vẫn lắc đầu từ chối khéo với đề

nghị của ông: “Cảm ơn ý tốt của Giám đốc

Vương, nhưng tôi đã quyết định rồi.”

Vương Tranh khó xử: “Chà, chuyện này…”

Ông nhìn Viện sĩ Giang giữ im lặng bên cạnh: “Lão Giang, anh giúp khuyên nhủ đi.”

Nghe vậy, Viện sĩ Giang đẩy kính lão, trên gương mặt đầy nếp nhăn là nụ cười thản nhiên: “Giám đốc Vương, anh không biết đứa nhỏ này rồi. Một khi con bé đưa ra quyết định, sức mười con trâu cũng không kéo lại được. Anh đi làm việc trước đi, để tôi trò chuyện riêng với con bé.”

Vương Tranh hơi do dự, nhưng nhìn gương mặt kiên trì của đối phương nên cũng đành thôi.

Đợi ông rời đi, Viện sĩ Giang mới bất đắc dĩ nhìn Lê Tiếu: “Nghĩ xong xuôi rồi?”

“Xin lỗi thầy.” Lê Tiếu cúi đầu.

Viện sĩ Giang chợt trêu chọc cô: “Trò bớt giả vờ lại với thầy. Nếu trò thấy có lỗi thật thì đã không lựa chọn rời đi rồi.”

Lê Tiếu ngước mắt lên nhìn ông, nét mặt nhàn nhạt không thấy có gì áy náy: “Vẫn là thầy nhìn rõ mọi việc.”

Viện sĩ Giang cao giọng cười: “Trò đó, trước giờ không phải một đứa nhỏ kích động. Nhắc đến thì, giờ trò rời đi cũng tốt, ổn hơn khi đợi đến sắp kết thúc nghiên cứu mới đi.”

“Ban đầu nếu không phải Sở nghiên cứu cưỡng ép lấy đi hạng mục này, nói không chừng chúng ta đã xong xuôi. Nếu trò đã nghĩ kỹ, thầy cũng không ép. Chỉ là… trò có thể rút khỏi hạng mục, nhưng vẫn nên duy trì biên chế bên Sở.”

“Giờ thầy sẽ bàn với Vương Tranh, tranh thủ biện lý do để trò giữ chức. Dù giờ trò đi làm gì, nếu sau này muốn trở lại thì lúc nào cũng được.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...