🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 567: Chương 567

Lê Tiếu nhìn Mạc Giác, thấy được bóng mình trong đôi mắt trong veo của đối phương.

Cô cong môi, tiện tay đưa một cái hộp nhỏ.

Tống Liêu nghiêng đầu nhìn, hình như chỉ có một, không có phần của anh ta?

Gương mặt lớn cỡ bàn tay của Mạc Giác lộ vẻ mừng rỡ, cô nhận lấy hộp tính mở ra, nhưng lại nghe Lê Tiếu dặn: “Đến Lyon hằng xem.”

“À, vậy cũng được.” Mạc Giác sờ sờ, mở túi đeo vai của mình, dè dặt cho vào.

Tống Liêu tính hỏi thế của tôi đâu, thì ngoài cửa Cục Cảnh sát có một chiếc xe thương vụ dừng lại.

Đám Tô Mặc Thời và Thẩm Thanh Dã bước xuống. Họ muốn cùng đến sân bay với Tống Liêu.

Sau thời gian gặp lại ngắn ngủi, chia tay là điều khó tránh, ai nấy rồi cũng phải quay về lĩnh vực của mình tiếp tục tỏa sáng.

Lê Tiếu đứng trước cửa Cục Cảnh sát, dõi mắt tiễn họ rời đi.

Không cần nói lời thừa thãi, lần liên hiệp bắt Mạc Giác này khiến giữa họ lại xây lên pháo đài kiên cố.

Dù là lúc nào nơi nào, năm anh em mãi mãi là năm anh em.

Thoáng chốc, xe chuyên dụng đi xa, Lê Tiếu dừng chân vài giây rồi xoay người lên xe về nhà họ Lê.

Ven đường, bóng người đứng dưới bồn hoa xanh cũng quan sát rất lâu, đó là Lê Ngạn.

Nhà họ Lê.

Sân thượng lộ thiên tầng hai, Lê Tiếu ngồi trên ghế mây, hai ly cà phê đặt trên bàn phía trước.

Lê Ngạn vẫn mặc bộ cánh màu hồng tối qua đi lên.

Anh cúi đầu, tóc ngắn rối bời, trông như quả cà bị sương giá, chẳng còn tí tinh thần nào.

Lê Tiếu bưng cà phê nhấp một ngụm, liếc anh: “Anh tạo thân phận cho Mạc Giác sao?”

Lê Ngạn gật đầu, buồn bực đáp: “Ừ.”

Lê Tiếu đặt ly cà phê lên bàn lại: “Con nuôi? Anh cũng hay quá ha?”

Tối qua cô mới biết, trước kia Mạc Giác không có thân phận gì, sau khi gặp anh Hai cô thì bị anh làm thủ tục nhận nuôi ngay địa khu Lyon.

Năm nay anh Hai hai mươi chín, Mạc Giác hai mươi ba, anh lấy danh nghĩa cha con nhận nuôi Mạc Giác, làm cha trước thời hạn.

Lê Ngạn day trán, trộm liếc Lê Tiếu: “Không phải anh đây… biết thời biết thế sao? Mạc Mạc có thông tin lai lịch gì đâu, cảnh sát cũng chẳng tra ra, vừa hay có bạn là cảnh sát viên Lyon, tiện làm thân phận thôi.”

Bầu không khí thoáng yên lặng, Lê Tiếu nghịch ly cà phê, cười nhạt nhìn anh: “Những bức tranh Mạc Giác trộm về, anh tiến hành sao chép cả à?”

Lê Ngạn chột dạ ho khan: “À thì… nhìn thấy thích, nên giữ lại kỷ niệm cho mình thôi.”

Nói đến mấy chữ cuối, giọng anh nhỏ như muỗi kêu.

Lê Tiếu nhìn thẳng phía trước, nhướng mày tra hỏi: “Nhìn thấy thích? Chẳng phải anh lấy danh nghĩa hàng sao chép cao cấp bán sang tay à?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...