Chương 566: Chương 566
Lê Tiếu không biết nên hình dung cảm giác này thế nào, chắc vì đêm khuya luôn khiến người ta cảm thấy đa sầu đa cảm.
Cô lẳng lặng ôm eo Thương Úc, cơ thể áp sát ngực anh, dùng hành động đáp lại sự săn sóc của anh.
Sáng hôm sau, mười giờ rưỡi, Lê Tiếu bị đánh thức bởi tiếng điện thoại reo.
Là điện thoại của Tống Liêu.
Lê Tiếu lim dim buồn ngủ nhỏm người dậy, dựa vào đầu giường biếng nhác hỏi: “Sao thế?”
Giọng nói mạnh mẽ của Tống Liêu truyền đến: “Tôi ở Cục Cảnh sát, chiều nay lên máy bay về Lyon.”
“Biết rồi, lát em đến.”
Lê Tiếu đặt điện thoại sang một bên, ngây người ngồi một lúc, nghiêng đầu nhìn bên cạnh, ngẩn ngơ nhớ lại một chuyện.
Rốt cuộc cô nên đền bù cho Thương Úc thế nào?
Cô nhắm mắt, thở dài vén chăn xuống giường.
Không lâu sau, cô xuống phòng khách dưới lầu, ánh mắt miễn cưỡng nhìn xung quanh, chợt thấy dưới tán ô sân trời, có hai người một ngồi một đứng ở đó.
Anh không đến công ty?
Lê Tiếu liếc đồng hồ đeo tay, đã mười một giờ.
Cô đi đến trước cửa sổ, cẩn thận nhìn ra xa liền nhận ra người đàn ông đứng cạnh Thương Úc chính là Tả Hiên của Ám Đường.
Có tiếng bước chân vang lên sau lưng, Lạc Vũ cầm sữa bò và sandwich đến, cúi người đặt trên bàn trà rồi nói: “Cô Lê, lão đại bảo cô ăn xong rồi tìm anh ấy.”
Lê Tiểu xoay người cảm ơn, đến sofa ngồi xuống, bưng sữa bò uống ngụm nhỏ: “Tả Hiên đến lúc nào?”
Bình thường anh ta ở Ám Đường, trừ phi có chuyện, nếu không rất hiếm khi xuất hiện ở biệt thự.
Lạc Vũ trầm ngâm, trả lời thành thật: “Đến từ chín giờ sáng, vẫn luôn bàn bạc với lão đại.”
Lê Tiếu hiểu ra, thong thả ăn hết sandwich rồi đứng dậy đi đến sân trời.
Đã tháng Chín, thời tiết trong lành sảng khoái.
Dưới tán ô, Thương Úc bắt tréo chân, cổ áo sơ mi đen khẽ lay động trong gió, đôi mắt sâu thẳm kia từ khi Lê Tiếu xuất hiện vẫn luôn khóa trên người cô.
Tả Hiện vẫn đang nhỏ giọng bẩm chuyện, nói xong không nghe được Thương Úc đáp lại thì chợt thấy bóng dáng Lê Tiếu xuất hiện trong tầm mắt.
Anh ta dịch người sang bên, dáng vẻ kính cẩn: “Cô Lê.”
Lê Tiếu gật đầu tỏ ý với anh ta, ngồi xuống đối diện Thương Úc, nâng mí mắt: “Có chuyện tìm em sao?”
Thương Úc mím môi, nghiêng người về phía trước, gác tay dọc theo mép bàn: “Muốn tham gia sát hạch của Ám Đường không?”
“Bao giờ?” Lê Tiếu nhướng mày, ánh mắt thoáng ngạc nhiên.
Anh xòe tay nắm lấy ngón tay mềm lại của cô, cong môi sâu xa: “Dựa vào thời gian của em.”
Lê Tiếu nhướng mày nhìn Tả Hiên, thoáng trầm ngâm vài giây: “Sắp xếp riêng cho tôi sao?”
Bình luận