🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 565: Chương 565

Không biết anh đã chờ ở đây bao lâu, thân xe đọng đầy nước mưa. Lê Tiếu nuốt nước bọt, mím môi, đi đến ngồi ghế phó lái.  Trong xe nồng nặc mùi thuốc lá.

Lê Tiếu quay đầu nhìn, xác định hàng sau không có ai mới đối mặt với Thương Úc: “Sao anh lại đến?”

Trước đó cô không hề biết anh sẽ đến.

Gần đây giúp Tống Liêu xử lý chuyên Mạc Giác, cô thường phải đi sớm về trễ, về nhà là ngả đầu ngủ ngay, cứ như đã lâu rồi không ở riêng với anh.

Thương Úc bật đèn nóc xe, nhìn vẻ mỏi mệt trên mặt Lê Tiếu, mím môi, khàn giọng hỏi: “Một sao?”

Sau khi mọi chuyện lắng xuống, mệt mỏi lẳng lặng ập đến.

Lê Tiểu thả lỏng, dựa lưng ghế giãn chân mày: “Có hơi hơi.”

Anh không nói thêm, ánh mắt nặng nề nhìn cô, sau đó khởi động xe, lái ra khỏi bãi đỗ.

Trong xe rất yên ắng, cửa kiếng buồng lái mở phân nửa, gió đêm thổi vào, mang theo khí ẩm xua tan mùi thuốc nồng nặc.

Không lâu sau, Lê Tiếu nghiêng người dựa vai ra lưng ghế, nhìn Thương Úc lái xe.

Đây là lần đầu tiên anh làm tài xế cho cô.

Anh nhìn phía trước với nét mặt chăm chú, từ đầu đến cuối đều lái bằng một tay.

Dáng vẻ im lặng của anh trông sâu xa khó lường, đường nét gương mặt không quá lạnh nhạt.

Lê Tiểu hắng giọng, chủ động phá vỡ sự yên lặng: “Anh đến đây lúc nào?”

Thương Úc liếc cô, hơi nhếch môi: “Sao không bắt người ở trung tâm hội nghị triển lãm?”

Lê Tiếu nheo mắt, bỏ qua câu hỏi của anh mà bắt lấy trọng điểm khác: “Anh đã đến trung lâm hội nghị triển lãm?”

Họ bắt đầu theo dõi từ khoảng mười một giờ đêm, khi Mạc Giác xuất hiện đã hơn một giờ khuya.

Mà giờ đã là ba giờ rưỡi sáng.

Nếu anh vẫn luôn có mặt, đồng nghĩa anh đã đợi cô khoảng năm tiếng?

Lê Tiếu nhíu mày, nỗi chua xót vô hình hiện lên trong tim.

Thương Úc đột ngột chuyển tay lái, dừng xe cạnh một luống cây xanh.

Anh hạ cửa kính xe, gió nhẹ thổi qua tóc trước trán.

Anh cầm bao thuốc lá lên, hai ngón tay kẹp điếu thuốc, châm mồi, khói mù phả ra từ khóe miệng.

Lê Tiếu nhìn màn khói lượn quanh làm mờ đi mặt anh.

Cô chồm người tới, ngón tay chạm vào khóe mắt anh: “Anh đã đợi em suốt sao? Thật ra anh không cần mất công đến, xong việc em sẽ trở về…”

Yết hầu Thương Úc nhấp nhô, anh hút thuốc thêm vài hơi mới nhìn chằm chằm Lê Tiếu.

Đôi mắt đen sâu như biển lộ rõ vẻ không vui.

Anh mím môi, sau cùng vẫn không ngăn được cơn giận, giọng rất thấp: “Nếu anh không đến, thì sẽ không biết em bận đến rạng sáng vì chuyện của người khác.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...