Chương 564: Chương 564
Lê Tiếu và Mạc Giác trò chuyện khoảng mười phút, khi ra khỏi phòng sưu tầm liền thấy Lê Ngạn đứng ngây như gặp quỷ.
Vì vừa rồi anh mới biết căn Nhã Thự Viên này là của Tiếu Tiếu.
Vậy đồng nghĩa, tùy tùng nhỏ của anh trộm phải đồ của em gái anh, đúng là chui đầu vào lưới.
Vậy bức họa của Titian kia…
Lê Ngạn lấy lại tinh thần, sải bước dài đến trước mặt Lê Tiếu: “Bé cưng, em thật sự có tranh vẽ của Titian sao?”
Lê Tiếu bĩu môi, Mạc Giác hấp tấp đưa bức tranh qua: “Ông chủ, tranh nè!”
Ánh mắt Lê Ngạn lóe lên, cầm túi đen, tự ý sang bên cạnh mở ra xem, Mạc Giác cũng hệt cái đuôi nhỏ theo sau anh.
Bốn người khác không hẹn cùng nhìn Lê Tiếu, chờ cô nói.
Lê Tiếu đút một tay vào túi dựa vào tủ trưng bày bên cạnh, cụp mắt, thản nhiên nói với Tống Liêu: “Anh dẫn Mạc Giác đi đi.”
Tống Liêu lập tức cau mày, mấp máy cánh mũi, xoay người nhìn đám Tô Mặc Thời, nói lời kinh người: “Tối nay mọi người có thấy Mạc Giác không?”
Hạ Tư Dư đang cầm một nghiên mực, nghe vậy cúi đầu ngắm nghía: “Mạc Giác là ai?”
Thấy vậy, Thẩm Thanh Dã mở cửa kiếng tủ trưng bày, mò ra một khẩu súng lục xinh xắn nghịch chơi: “Lão Tống, cậu nói gì tôi nghe không hiểu.”
Không ai bình tĩnh bằng Tô Mặc Thời. Anh ta nhéo trán, nghiêng đầu nhìn xuống ngoài cửa sổ: “Tôi không quen Mạc Giác, nhưng hình như có thấy xe của anh Thương.”
Sao Lê Tiếu lại không hiểu dụng ý của họ. Cô bật cười đi đến trước cửa sổ, thò đầu nhìn xuống dưới lầu.
Đêm khuya vẫn còn trút mưa. Trong màn mưa tí tách, mơ hồ có một chiếc Rolls Royce đỗ dưới đèn đường.
Chỉ có một chiếc.
Vì khoảng cách quá xa, không thấy rõ trên xe có ký hiệu hay không.
Lê Tiếu mím môi thôi nhìn, trầm ngâm rồi ngẩng đầu lên: “Lão Tống, không cần nguyên tắc nữa sao?”
Nét mặt chất phác của Tống Liêu không hề gợn sóng, trông như người ngay thẳng, nhưng lời nói lại khá vả mặt: “Lúc tôi muốn mới tính.”
Một Mạc Giác mà thôi, không làm chuyện gì thương thiên hại lý, lại còn là người của anh Hai Lê Tiếu.
Việc bỏ qua không liên quan đến nguyên tắc, chỉ không muốn khiến nhóc con của họ khó xử.
Lê Tiếu đến cạnh Tống Liêu, nhìn đôi mắt lấp lánh kiên định của anh ta: “Dẫn Mạc Giác đi đi, dù gì anh cũng phải cho Hình cảnh quốc tế và các bảo tàng lớn một câu trả lời.”
“Nhóc con…”
Le Tiếu nâng tay ngắt lời anh ta: “Yên tâm, tự em có sắp xếp. Mạc Giác phạm lỗi thì phải gánh chịu hậu quả.”
Tống Liêu là người cố chấp lại bao che. Anh ta xụ mặt, giọng trầm hẳn đi: “Chuyện Mạc Giác làm không là gì so với chúng ta ở biên giới.”
Lê Tiếu cười thản nhiên: “Điều đó không giống. Ở nơi ngoài luật pháp thì có phá trời cũng không ai xử lý chúng ta. Nay anh không đưa Mạc Giác đi, khó đảm bảo sau này không có những cảnh sát quốc tế khác tiếp tục truy vết Mạc Giác. Đến lúc đó, chúng ta có muốn giúp cũng không dễ dàng.”
Bình luận